Trong cả trăm tế đàn kia, thỉnh thoảng có thân ảnh võ giả chớp động, sợ là đã sớm dò xét toàn bộ một lần rồi.
Hắn một mình một người đứng trên trời cao, dừng ở phía dưới, lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa.
Sau đó thân thể của hắn thoáng một phát trở nên hoảng hốt, mông mông không thấy rõ.
Một đạo nhân ảnh tựa hồ trọng điệp trên người hắn, trực tiếp đi ra, đúng là Trận Pháp Sư Phó Cẩm Sơn.
– Vân thiếu triệu ta chuyện gì?
Phó Cẩm Sơn vội vàng hành lễ với Lý Vân Tiêu, ánh mắt lại bắt đầu đánh giá bốn phía, đặc biệt sau khi trông thấy hàng trăm hàng ngàn tế đàn bên dưới, càng lắp bắp kinh hãi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nơi đây chính là một quặng mỏ trong Lưỡng Giới Sơn ở Bắc Vực, xác nhận là di tích võ tu thời cổ lưu lại, ngươi thấy những tế đàn phía dưới thế nào?
Phó Cẩm Sơn nhìn những tế đàn kia, lập tức sắc mặt đại biến, cả kinh nói:
– Cái này... Đây là...
Trên mặt hắn ngoại trừ khiếp sợ ra, còn có thần sắc không thể tin được, không dám xác nhận.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cứ nói đừng ngại.
“Ọt ọt”
Phó Cẩm Sơn gian nan nuốt thoáng một phát, giật mình nói:
– Những tế đàn lớn nhỏ bốn phía kia, cực kỳ giống với Vĩnh Minh Bích trong truyền thuyết.
Thần sắc Lý Vân Tiêu ngưng tụ, kinh ngạc nói:
– Ngươi nói là Vĩnh Minh Bích dùng để bảo trì sinh cơ bất diệt, linh hồn bất hủ sao?
– Đúng vậy, thì ra Vân thiếu cũng biết Vĩnh Minh Bích này.
Phó Cẩm Sơn cung kính giải thích nói:
– Vĩnh Minh Bích đúng là trận thế tuyệt hảo duy trì khiến người không chết, bình thường là để người trọng thương vào trong đó, không những có thể kéo lại một ngụ sinh cơ, còn có công hiệu phục hồi từ từ, cho nên cũng xưng là Bất Tử chi bích, chỉ là tài liệu và trận thế đã sớm thất truyền rồi.
Lý Vân Tiêu trong nội tâm đột nhiên dâng lên một cổ sợ hãi không hiểu, nhịn không được rùng mình một cái.