Lý Vân Tiêu cười ném ngọc thạch tới, nói:
– Người có thể giả ngu, nhưng vật cửu giai này lại không giả được?
Người nọ tiếp nhận ngọc thạch, lúc này mới hoàn toàn tin, không ai hào phóng đến mức vì giả ngu lại tặng người tài liệu cửu giai được.
Khẽ đảo tay liền thu ngọc thạch vào, sắc mặt lập tức ôn hòa hơn rất nhiều, hỏi:
– Vậy ngươi đến Lưỡng Giới Sơn là vì chuyện gì?
Lý Vân Tiêu nói:
– Tìm kiếm một thứ vốn thuộc về ta. Gần đây nhận được tin tức, vật kia có lẽ ở trong Lưỡng Giới Sơn này.
Người nọ nhướng mày, tựa hồ không thể rõ ràng, nhưng sau khi thấy Lý Vân Tiêu không chịu nói cũng không tiện hỏi nhiều, nói:
– Kỳ thật cũng không phải bí mật gì, trong thành Kim Chươg đã truyền ra, quáng sư trong Lưỡng Giới Sơn không lâu trước phát hiện dị thường, toàn bộ sơn mạch trời vừa tối, sẽ có hoa quang phóng ra ngoài.
Lý Vân Tiêu bật thốt lên cả kinh nói:
– Bảo vật xuất thế?
Người nọ nhìn hắn một cái, tiếp tục nói:
– Lúc mới bắt đầu, người Bắc Minh thế gia cũng cho rằng như thế. Bọn hắn đào ra một quặng mỏ cự đại, bên trong đúng là một mảnh phế tích đã từng có người ở, chiếm diện tích đến mấy vạn mẫu.
– Mấy vạn mẫu?
Lý Vân Tiêu cả kinh, trong mắt tinh quang lập loè, tựa hồ đã hiểu rõ gì đó, nói:
– Ý là, nơi này đã từng là một phương thế lực tông môn, về sau bị chôn vùi trong lịch sử?
Người kia nói:
– Các hạ không phải người ở đây a?
Lý Vân Tiêu nói:
– Quả thật, vừa tới Bắc Vực không bao lâu.
Người nọ gật đầu nói:
– Cái này cũng đúng, nếu không ngay cả ẩn tu thánh địa Lưỡng Giới Sơn trước kia cũng không biết. Lưỡng Giới Sơn ở khu vực thành Kim Chương có danh khí cổ xưa rất lớn, tuy rằng không phải tông phái, lại hơn hẳn tông phái. Năm đó tán tu toàn bộ Bắc Vực cơ hồ đều tụ tập ở đó, coi phiến Linh Sơn này là nơi tiềm tu.