Hàn Quân Đình đồng dạng là sắc mặt phát lạnh, hừ nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi không cảm giác mình quá mức tự đại sao? Nếu là ngươi thời khắc này trạng thái hoàn hảo không tổn hao gì, bản quân có lẽ sẽ kiêng kỵ vài phần, nhưng bây giờ sao...
Trong mắt nàng tràn đầy tự tin, một bộ dáng như nắm chắc phần thắng.
Quỳ Hoa bà bà trầm giọng nói:
– Đại chưởng quỹ, hắn đang trì hoãn thời gian.
Hàn Quân Đình khinh miệt cười nói:
– Có làm sao kéo dài đi nữa, cũng không có khả năng trong ngắn hạn bù đắp tổn hao to lớn của hắn, trừ phi có kỳ vật nghịch thiên trong nháy mắt khôi phục nguyên lực.
– Nhưng đồ vật còn chưa tới tay, vẫn nên cẩn thận chút mới thỏa đáng.
Quỳ Hoa bà bà nói.
– Ừ, bà bà nói rất đúng, vậy làm phiền bà bà rồi.
Hàn Quân Đình nghiêm mặt nói, khuôn mặt dần dần rét lạnh xuống, băng lãnh nhìn Lý Vân Tiêu.
– Ha ha, đại chưởng quỹ yên tâm để lão thân trước tiên đi thử một chút cân lượng của tiểu tử này đi, tất nhiên không mất kỳ vọng!
Quỳ Hoa bà bà cười ha hả, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, nhắc tới quải trượng liền từng bước một đã đi tới.
Mỗi một bước đi, dưới chân nguyên lực sóng gợn đã nhộn nhạo phải gấp xúc vài phần.
Lý Vân Tiêu tâm niệm chuyển biến, cực kỳ cảm giác đau đầu.
Trận chiến này nếu là đem bên trong Giới Thần Bi cao thủ phóng xuất, liền tất thắng không thể nghi ngờ.
Nhưng hắn không rõ ràng lắm địa vị của Hàn Quân Đình ở Thần Tiêu Cung, có thể khẳng định là sẽ không quá thấp, nếu là mạo muội giết đi, tương lai làm sao cùng với Khúc Hồng Nhan ăn nói?
Mà nếu quả không giết, sẽ bại lộ bí mật của Giới Thần Bi, sẽ tự thân khó bảo toàn.
– Hừm, tiểu tử, ngươi cũng không phải rất cuồng sao? Thế nào sắc mặt khó coi như vậy chứ?
Quỳ Hoa bà bà cười lạnh một tiếng: