Khúc Hồng Nhan mời mười vị tiếng tăm lừng lẫy Vũ Đế cường giả tới trợ trận giết hắn, kết quả mười người kia lại bị hắn một chưởng đánh bay.
Tên nam tử này chính là một trong mười người kia năm xưa, Loan Quân Hạo
Năm xưa người này liền có cửu tinh đỉnh phong chi lực, tu luyện Hằng Hà Thủ Ấn cũng đã từng trải qua hùng bá thiên hạ đại thần thông, lấy Lý Vân Tiêu thực lực bây giờ muốn đoạt lại thần kiếm, hoàn toàn là người si nói mộng
Mà ở cách nơi đây ngàn dặm xa trên một chỗ bình nguyên, mặt bát cạnh gương đồng hóa thành năm trượng cao, đứng ở trước người Hàn Quân Đình.
Bình nguyên mở mang, phóng mắt nhìn lại, chỉ có nàng và Quỳ Hoa bà bà hai người.
Con ngươi của Hàn Quân Đình hơi co lại, chậm rãi nói rằng:
– Trần Chung Hi cư nhiên ở lúc này đốt xuất quan, là ta tính toán sai lầm, lúc này có chút phiền toái.
Quỳ Hoa bà bà lơ đểnh, nói:
– Có gì phiền phức? Lấy thực lực của Loan Quân Hạo, cho dù là đánh không lại cũng có thể chạy thoát đi?
Hàn Quân Đình nói:
– Lấy thân phận của Loan Quân Hạo, là tuyệt sẽ không chịu đào tẩu. Huống hồ thì là thực sự chạy rồi, chỉ cần Trần Chung Hi cắn chặt không tha, cũng chưa chắc thật có thể chạy thoát.
Nàng cảm thấy hao tổn tâm trí đứng lên.
Quỳ Hoa bà bà thất thần nói:
– Vậy phải làm sao bây giờ? Hai người đánh nhau tất nhiên là long trời lở đất, hơn nữa Vạn Bảo Lâu người đông thế mạnh, tất nhiên cuối cùng thủ thắng. Chúng ta lại không thể ra mặt hỗ trợ.
Hàn Quân Đình cười khổ nói:
– Loan Quân Hạo năm đó ở Thần Tiêu Cung bị Cổ Phi Dương một chưởng, không chỉ có hạ xuống trọng thương, hơn nữa võ đạo chi tâm gần như tan vỡ, toàn dựa vào Thần Tiêu Cung Bất Hủ Đan mới có thể chống đỡ cảnh giới không rơi, năm gần đây mới bắt đầu dần dần có xu thế ổn định. Bằng không lấy thiên tư của hắn, lại thêm hơn hai mươi năm khổ tu, Trần Chung Hi nơi nào sẽ là đối thủ. Hiện tại sao, hai người sợ là tám lạng nửa cân, trong thời gian ngắn căn bản khó có thể quyết ra thắng bại.