– Xin lỗi a, không có cách nào khác báo thù cho ngươi liễu. Nhưng nói như thế nào ta cũng vậy ngươi khéo tay tài bồi lên, không khuất phục nhục chết, đã đánh mất mặt mũi người của ngươi nha.
khóe miệng của nam tử áo lam khẽ nhếch lên, ánh mắt ở bốn phía vừa chuyển, rơi vào trên người một gã lão giả râu dài.
Lão giả kia thực lực là trong mấy người yếu nhất, nhất thời trong lòng trầm xuống, một cổ hàn ý vô biên dâng lên, thầm hô lên: Không tốt
Hắn mạnh nói ra miệng nguyên lực, dưới chân nhanh như thiểm điện bước tiến vừa mở ra, sẽ bỏ chạy.
– Chớ, để ta tìm một chút bồi thường đi.
Áo lam nam tử nói đạm nhiên vang lên, không có bất kỳ tâm tình gì, lại mang theo một bất đắc dĩ. Hắn mạnh mẽ vẫy một cái đánh văng ra mọi người, đã lấn người mà lên, nửa bước đã di động đến trước người lão giả rồi.
– Vô liêm sỉ muốn tìm kẻ chết thay tìm người khác đi!
Lão giả vừa sợ vừa giận, chưởng lực hùng hồn vừa mở, hai tay quyết ấn mạnh mẽ đánh về phía đối phương.
– Phanh!
Nam tử áo lam không né không tránh, trực tiếp đem trong ngực nghênh đón đến.
– Phốc
Một búng máu tươi phun tới.
Nhưng hắn cũng đã lấn người ba thước, một tay thành chộp bắt lấy đầu vai của đối phương, ngũ chỉ như là thép móng, trực tiếp cắt vào xương tủy.
– A!
Lão giả kia đau đớn quát to một tiếng, kinh sợ không ngớt:
– Ngươi điên ư mau buông ra!
Nam tử áo lam nhếch miệng cười:
– Hắc hắc, lão tứ nói ít nhất cũng phải giết một không lời không lỗ. Nếu như ta lỗ vốn, còn không bị mọi người mắng chết? Ngươi là thực lực yếu nhất, do đó không thể làm gì khác hơn là tìm ngươi rồi.
– Không, không nên a, buông ra!
Lão giả liều mạng giãy dụa, sợ đến hồn phi phách tán, nhưng trong tròng mắt cũng một cổ hung ác vô cùng, lần thứ hai ngưng quyền đánh phía đối phương