Hỗ Minh Nhật tức giận cả người run lên, hét lớn một tiếng khí tức trên người đã bộc phát ra, một chiến đao thanh lăng liệt khiêng trên bả vai, hai tay cầm chuôi đao sẽ chém xuống đến.
Chung quanh cường giả đều bị cổ khí thế này của hắn kinh trụ, đám người Bạch Tấn nguyên bản cũng dự định xuất thủ một chút ngược lại lui ra một chút, nhưng đều là sắc mặt cực kỳ khó coi.
Đột nhiên, con ngươi của Hỗ Minh Nhật hé ra, hiện lên một tia thần sắc ngạc nhiên, trong tay chiến đao giơ lên phân nửa đã ngừng lại, chỉ còn lại có nguyên lực mênh mông ở xung quanh thân thể nặng nề rung động, nhưng là thoáng chút đã yếu ớt xuống tới.
– Ừ? Chuyện gì xảy ra?
Tất cả mọi người đều sửng sốt, chỉ thấy bao vây lấy quang mang Tử Thần Bát Tượng, vừa chớp lên một cái, thân ảnh của Bát Tượng một chút không rõ, nguyên bản hẳn là lập tức truyền tống đi, nhưng ở không rõ sau đó lại trở nên rõ ràng.
Năm người còn đứng tại chỗ hi hi ha ha, không ngừng phất tay ý bảo mọi người vất vả rồi.
Nụ cười trên mặt và vung tay của Phách Thiên Hổ đột nhiên một chút c**ng c*ng.
Tóc tím và áo lam hai người cũng là sửng sốt một cái, hai người liếc nhìn nhau, sau đó nhìn bốn phía một chút, trên mặt có chút mê man.
Sắc mặt của Tuyền tiên sinh chợt đại biến, trong mắt b*n r* vẻ hoảng sợ.
Một cổ cảm giác cực kỳ không ổn xông lên đầu, hắn chỉ cảm thấy hầu một trận phát ra, lè lưỡi tới làm ướt đôi môi khô.
– Tam ca, chuyện gì xảy ra?
Trên trán cương thi nam tử lăn xuống lớn chừng hạt đậu mồ hôi lạnh, hắn dùng tay áo lau một chút, run rẩy nói:
– Ngươi, các ngươi không phải nói tất cả bố trí xong sao?
Nam tử tóc tím cũng là sắc mặt có chút trắng bệch, ngượng ngùng nói:
– Hẳn là, hẳn là chỉ là một chút ngoài ý muốn sao?