Lý Vân Tiêu nội tâm không khỏi có chút thẹn thùng, ngượng ngùng nói:
– Hắc hắc, đã như vậy, hai kiện đồ vật kia ta sẽ lấy đi.
Ngưỡng Thiên Hạo gật đầu nói:
– Ta chịu thua, không lời nào để nói. Bất quá cái gọi là không hòa thuận, Vân Tiêu công tử vị bằng hữu này, Ngưỡng Thiên Hạo ta hôm nay kết giao chắc rồi, nếu là công tử lúc rảnh rỗi, hoan nghênh tới Thiên Ưng Thần Miếu làm khách, tất nhiên ta có cất kỹ tuyệt phẩm hảo tửu khoản đãi.
Lấy Lý Vân Tiêu thiên phú thực lực, tương lai tiền đồ không thể hạn lượng, hắn thân là đứng đầu một tông tự nhiên minh bạch lợi hại trong đó, lúc này bắt đầu chắp nối đứng lên.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, đang muốn khiêm tốn vài câu, trong lúc bất chợt biến sắc, mạnh mẽ xoay người nhìn phía xa xa, lộ ra vẻ khiếp sợ tới.
Ngưỡng Thiên Hạo nhướng mày, nói:
– Làm sao vậy?
Lý Vân Tiêu trong nháy mắt khôi phục thần thái, lộ ra một tia dáng tươi cười tới, nói:
– Ta hiện có chuyện quan trọng, sẽ không ở lâu, tương lai lúc rảnh rỗi tất đến thần miếu chè chén.
Cũng không đợi Ngưỡng Thiên Hạo trả lời, thân ảnh của hắn một chút hoảng hốt, trong mơ hồ có lôi quang chớp động, đã từ từ trở thành mờ nhạt, cho đến biến mất.
Ngưỡng Thiên Hạo nhìn thân ảnh Lý Vân Tiêu biến mất, thật lâu không nói.
Đám người Ngưỡng Mộc một chút bay tới, đều là sắc mặt hôi bại, vẻ mặt ủ rũ cúi đầu, hoàn toàn không đánh nổi tinh thần.
Ngưỡng Mộc có chút không cam lòng nói:
– Tông chủ đại nhân, cứ như vậy thả hắn rời khỏi
Ngưỡng Thiên Hạo lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói:
– Thả?
Ngưỡng Mộc một chút không nói gì đứng lên, bị ánh mắt của Ngưỡng Thiên Hạo nhìn chằm chằm đến cả người sợ hãi, vội vàng cúi đầu.
Kết cục này cũng không phải là thả, mà là không giữ được a
Ngưỡng Thiên Hạo khôi phục thần sắc bình thường, nhàn nhạt nói rằng: