Ngưỡng Thiên Hạo rốt cục nổi điên, trong tròng mắt hiện lên sát khí, cả người khí tức biến đổi, khuôn mặt dị thường âm trầm.
Xa xa trong lòng Ngưỡng Mộc chấn động, tựa hồ đoán được cái gì, sợ hãi nói:
– Tông chủ đại nhân chẳng lẽ là muốn...
– Là muốn cái gì?
Một người cau mày nói:
– Lý Vân Tiêu nhát như chuột, cực kỳ kẻ dối trá. Cũng không biết là thủ đoạn gì, dĩ nhiên ẩn giấu sâu như thế.
Sắc mặt của Ngưỡng Mộc ngưng trọng, nói:
– Các ngươi đã quên Thiên Ưng Thần Miếu có một loại tế luyện chi thuật sao?
Bốn người đồng thời thân thể chấn động, đều là hoảng sợ không ngớt, một người giật mình nói:
– Ngươi nói là tinh nguyên Luyện Không Thuật?
Ngưỡng Mộc hít một tiếng, gật đầu nói:
– Lý Vân Tiêu này độn thuật quỷ thần khó lường, có thể lừa gạt được tai mắt của mọi người, ngoại trừ thuật này ra, lại không có cách nào khác. Chỉ bất quá cứ như vậy, hắn sẽ thực sự là chết chắc.
Trong mắt hắn lãnh ý chớp động, lộ ra vẻ khinh miệt trào phúng.
Một người nói:
– Thuật này có thể luyện hóa nhất phương thiên địa, bên trong ngũ hành vạn vật đều luyện nhưng cần vận dụng võ giả tinh nguyên chi lực, đối với tự thân thương tổn cực lớn, Tần Xuyên công tử rốt cuộc đồng ý với tông chủ điều kiện gì, dĩ nhiên để tông chủ đại nhân không tiếc tự thương hại tinh nguyên?
Trên mặt của Ngưỡng Mộc hiện lên một tia lạnh lẽo, nói:
– Việc này chỉ có tông chủ đại nhân tự mình biết, các ngươi còn là ít hỏi thăm mới tốt.
Bốn người nhất thời biến sắc, không lên tiếng nữa.
Lúc này khí tức của Ngưỡng Thiên Hạo cùng với trước đó hoàn toàn bất đồng, trên người tràn đầy lãnh ý và sát khí, hai tròng mắt bên trong cũng là vẻ âm trầm chớp động không ngớt.
Hắn giơ tay lên tới trên không trung liên tục đánh ra, mỗi một lần đều đánh ra một đạo ngân sắc quang mang, hướng phía mấy người bất đồng phương hướng kích · bắn đi.