Một người cười nói:
– Ngưỡng Mộc đại nhân không biết cái nhìn như thế nào? Nếu là Lý Vân Tiêu thất bại, tông chủ lại sẽ hạ sát thủ?
Mấy người còn lại đều là trong lòng rùng mình, vểnh tai lắng nghe.
Thực lực của Ngưỡng Mộc mặc dù cùng với bọn họ ở sàn sàn như nhau trong lúc đó, nhưng thân phận của hắn là Thiên Ưng Thần Miếu đại quản gia, địa vị muốn cao hơn rất nhiều.
Ngưỡng Mộc ngưng thanh nói:
– Tâm tư của tông chủ ta không dễ đoán, nhưng hơn phân nửa sẽ thả hắn rời đi, dù sao giết hắn đối với Thiên Ưng Thần Miếu cũng không chỗ tốt, thậm chí còn sẽ chọc cho tới phiền phức. Lý Vân Tiêu đích xác lợi hại, nhưng quá tuổi còn trẻ quá ngạo khí, để tông chủ giết bớt sát khí của hắn cũng tốt.
Bốn người đều là không ngừng gật đầu, cũng là ý tưởng như vậy.
Xa xa cả vùng đất, Ngưỡng Thiên Hạo quanh thân bụi bặm phi dương, không gian đảo ngược, đã hoàn toàn thấy không rõ bóng người, chỉ có một mảnh biển lực dâng trào, cùng với cảm giác quỷ dị khó lường.
– Huyễn Quyền Như Hải!
Một đạo tiếng trầm quát vang lên, toàn bộ thiên địa chấn động.
Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy Càn Khôn một chút điên đảo, cảnh vật chung quanh hoàn toàn thay đổi, từ lâu cũng không phải hoang vu chi địa, mà là biến thành một mảnh không gian tối nghĩa.
Thân thể của chính mình cũng ở dưới không gian hoảng động tùy theo lắc lư, hình như sóng biển dặm một lá thuyền con.
– Cái gì? Tông chủ đại nhân cũng quá để mắt hắn đi? Dĩ nhiên vừa ra tay chính là Huyễn Quyền.
Một gã võ giả bỗng nhiên kinh hãi.
Tên còn lại cũng là sửng sốt nửa ngày, kinh ngạc nói:
– Cứ như vậy, chẳng lẽ không phải thắng bại lập tức phân ra. Tông chủ đại nhân khai ra nửa canh giờ điều kiện, ta cho là hắn phải thật tốt vui đùa một chút đấy,
Ngưỡng Mộc vùng xung quanh lông mày cũng nhíu lại, trầm mặc không nói.