Ngưỡng Thiên Hạo này tất nhiên là Chu Sở tìm người tới, chỉ là không biết ý muốn như thế nào, nhưng chắc chắn sẽ không là chuyện tốt.
Ngưỡng Thiên Hạo quan sát thần sắc của hắn, nhẹ nhàng cười, nói:
– Vân Tiêu công tử thay đổi chủ ý chứ?
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
– Cách đánh cuộc thế nào?
Ngưỡng Thiên Hạo ánh mắt lạnh lẽo:
– Võ giả, tự nhiên là phải cược một chữ “Võ” rồi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Các h* th*n là Thiên Ưng Thần Miếu chi chủ, không biết xấu hổ cùng với ta nói võ quyết? Còn cần mặt mũi hay không?
– Làm càn!
Ngưỡng Mộc chấn nộ quát một tiếng.
Ngưỡng Thiên Hạo làm một thủ thế an tĩnh, lúc này mới nói:
– Vân Tiêu công tử thân là đệ nhất nhân trong nhân tài mới xuất hiện, thực lực vị tất ở bản tọa dưới. Đương nhiên, bản tọa dù sao lớn hơn vài tuổi, cứ như vậy tiến hành võ quyết đích xác có điều bất công. Không bằng lấy chiêu thức, có lẽ lấy thời gian là hạn, chỉ cần Vân Tiêu công tử có thể đứng ở bất bại, xem như là bản tọa thua.
– Nga? Có chuyện tốt bực này?
Lý Vân Tiêu một chút liền hiểu ý đồ của đối phương, cũng hiểu ý đồ của Chu Sở, là muốn thử thực lực chân thật của mình.
Cái chú ý này tất nhiên là Tần Xuyên nghĩ ra được, lấy Chu Sở heo đầu, căn bản không có trí tuệ như thế.
– Hai món đồ này chắc là ở trong tay Chu Sở, lấy chỉ số thông minh của các hạ, hẳn sẽ không không rõ mình bị người đương thương đùa bỡn đi?
Lý Vân Tiêu chậm rãi nói.
– Ha hả, chỉ cần có đầy đủ lợi ích, làm thương cho người thì có là gì?
Ngưỡng Thiên Hạo cười to nói:
– Nếu Vân Tiêu công tử cũng biết, ta sẽ không che đậy cái gì. Đích thật là Tần Xuyên và Chu Sở công tử mời ta tới, về phần bọn hắn là có mục đích gì, ta không đi phỏng đoán, cũng không muốn minh bạch, chỉ cần bọn họ cho ta đủ lợi ích, cũng đủ đả động ta liền đi.