Lệ Phi Vũ sững sờ nói:
– Tần Xuyên huynh cũng muốn thử một lần?
Tần Xuyên cười nói:
– Cứ để xem đã, ta sẽ không đi chủ động khiêu khích hắn, nhưng nếu gặp được, không thể tránh khỏi thì cứ thuận thế đánh một trận đi.
Sâu trong đôi mắt hắn cũng hiện lên một đạo hàn mang, còn có chiến hỏa hừng hực.
Trong một rạp khác cách đó không xa.
Hàn Quân Đình cũng lạnh lùng nói:
– Tên ngu xuẩn Chu Sở kia tất nhiên sẽ bị Lý Vân Tiêu thu thập không thể nghi ngờ
Sắc mặt Quỳ Hoa bà bà vẫn cứng nhắc, khinh thường nói:
– Hai người căn bản không phải một cấp độ, Chu Sở có thể chống lại mười chiêu dưới tay Lý Vân Tiêu không? Mấu chốt vẫn phải trông cậy vào Tần Xuyên ra tay mới được.
Hàn Quân Đình nói:
– Lòng dạ Tần Xuyên thâm sâu, mặc dù là ta cũng nhìn không thấu. Hắn có ra tay hay không ta cũng không dám xác định, chúng ta chỉ cần ở một nơi bí mật gần đó chậm rãi đợi thế cục phát triển, thần kiếm Tinh Diệt, Ất Mộc Hóa Linh, cũng không thể thiếu được.
Đấu giá Linh Mẫn Bàn cũng không gây ra oanh động gì, chỉ là náo nhiệt nho nhỏ mà thôi, mọi người tiếp tục vùi đầu vào trong đấu giá khẩn trương kế tiếp
Mạc Hoa Nguyên thấy thần sắc bình tĩnh như nước kia của Lý Vân Tiêu, trong nội tâm cảm thấy bất an không hiểu, tức giận thăm dò hừ nói:
– Không biết người nào, đầu óc bị lừa đá rồi sao, rõ ràng chuyên môn đối nghịch với Vân thiếu.
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nói:
– Cũng tốt, giảm đi cho ta không ít nguyên thạch.
Mạc Hoa Nguyên trong nội tâm nhảy dựng, nói:
– Chẳng lẽ Vân thiếu biết là ai?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Ha ha, rất nhanh sẽ biết thôi. Tiếp tục xem đấu giá đi, đấu giá hội của Vạn Bảo Lâu quả thật có không ít thứ kinh diễm a.
Mạc Hoa Nguyên biết rõ hắn không muốn nói, trong nội tâm càng thêm thấp thỏm không yên, kỳ thật hắn cũng đoán được người nọ hẳn là Chu Sở không thể nghi ngờ. Thầm nghĩ nhất định không thể để cho bọn hắn xảy ra xung đột, vô luận ai bị thương cũng không phải là điều mà hắn muốn thấy cả.