Cửu di nói:
– Nếu vật ấy đã hiện thế, vậy tất nhiên có thể tìm ra lai lịch của nó, không biết thứ này có đặc thù gì, có lẽ có thể phỏng đoán một hai?
Lý Vân Tiêu nói:
– Trùng này có thể tản mát ra khí tức giống với Kim Linh chi khí, nhưng tựa hồ càng ngày càng yếu.
Trong tay hắn lóe lên kim quang, lại xuất hiện hơn mười đầu côn trùng như vậy, tất cả đều là màu vàng cam, bất quá sâu có nông có, từng đạo kim quang yếu ớt tản ra từ trên người chúng.
Bàn tay Lý Vân Tiêu cũng lập tức hiện ra màu vàng, tựa hồ dưới nhuệ khí của đám côn trùng nhỏ kia Bất Diệt Kim Thân cũng bị bức ra hộ thể.
Lúc trước nam tử áo lam Mục gia kia lại dùng yêu hỏa áp chế Kim Linh chi khí trên tiểu trùng này, căn bản không dám dùng thân thể cầm lấy.
– Cái này.
Cửu di kinh ngạc không thôi, vươn tay ra cẩn thận sờ qua, vừa chạm vào, ngón tay như bạch ngọc đã có chút rung rung, liền rụt trở về.
Trên ngọc thủ chợt lộ ra vết thương, máu chảy không ngớt.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cửu di cẩn thận đấy
– Không sao.
Cửu di nhẹ giọng đáp, nguyên lực vận chuyển qua, chút bị thương ngoài da kia lập tức liền khỏi hẳn.
Nàng lộ ra vẻ cổ quái ra, nói:
– Kim sắc chi quang này quả thật như Kim Linh chi khí, nhưng yếu nhược hơn rất nhiều, nếu những côn trùng này có chiến lực thì hẳn là cực kỳ cường đại.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trở nên có chút cổ quái, nhìn mình chằm chằm vào côn trùng trong lòng bàn tay, vẫn không nhúc nhích, lông mày nhíu chặt.
Mai Đông Nhi trong nội tâm khẽ động, nói:
– Vân Tiêu đại ca, có phải phát hiện gì đúng không?
Lý Vân Tiêu nhìn lại bản tay mình một chút, một đầu hoàng trùng tử chừng hạt gạo bắn lên, bị tay kia bắt lấy, hiện ra trước mặt hai người, nói:
– Đầu côn trùng này lúc ta lần đầu thấy nó, kim quang sáng hơn giờ nhiều, có phải là đã hao hết, cho nên càng ngày càng yếu không?