Sắc mặt Lý Vân Tiêu đại biến, kinh hãi nói:
– Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết.
Kim loại bị xuyên thủng kia cũng không phải vật khác, đúng là Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết hắn dùng để luyện chế Vạn Kiếm Đồ.
Hắn chụp mạnh vào không trung, lập tức chụp khối Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết kia vòa trong tay, sắc mặt ngưng trọng vạn phần quan sát lấy.
Cửu di vẻ mặt đắc dĩ, cười khổ nói:
– Tuy rằng loại độc này ảnh hưởng đối với thân thể còn không rõ, nhưng uy lực của nó Vân thiếu cũng đã nhìn thấy, không thể biết rõ tình huống thứ này, ta thân là Mai gia chi chủ, cuộc sống hàng ngày khó có thể bình an ah.
Bốn phía lỗ thủng bị đục ra thập phần bóng loáng, thật giống như trời sinh vậy, không giống như do ngoại lực tạo thành
– Ý là vật ấy không chỉ có thể khiến cho người Mai gia các ngươi thân có dị năng, mà còn có lực ăn mòn cường đại như thế sao?
Trán Lý Vân Tiêu trực tiếp nhíu thành chữ “xuyên”, trầm giọng nói:
– Đông nhi, một khi cảm nhận được bất luận cái gì không khỏe, liền lập tức dừng lại, ngàn vạn không thể đi vào sông tu luyện nữa.
Mai Đông Nhi thấy hắn quan tâm mình như vậy, trong nội tâm ấm áp, lau đi mồ hôi trên trán, ngọt ngào cười nói:
– Nếu là tình huống không đúng, ta nhất định sẽ dừng tu luyện lại, nhưng việc này quan hệ đến tiền độ vận mệnh Mai gia, phải biết rõ ràng mới có thể an tâm được.
Lý Vân Tiêu nhẹ gật đầu, nói:
– Vật ấy ta cũng chưa từng thấy qua, nhưng quả thật kh*ng b* dị thường, Đông nhi có thể lại làm ra một hạt để cho ta nghiên cứu chút không?
Mai Đông Nhi khó xử nói:
– Vật ấy chỉ có dưới lực lượng cường đại áp chế xuống, mới có thể kết thành tinh thể, hơn nữa chúng ta thử qua các loại biện pháp muốn bảo tồn lấy nó đều không công mà lui. Chỉ cần vừa rời khỏi áp chế đã lập tức biến trở về trạng thái khí, hơn nữa ăn mòn vạn vật.