Phải biết rằng tỷ lệ 20% đã rất cao, Thiên Nhân Hợp Nhất chi cảnh chỉ có dưới cơ duyên lớn lao mới có thể bước vào, chỉ có một chút huyền khí phụ trợ tĩnh tâm ngưng thần, câu thông quy tắc mới có thể trợ giúp một hai, hơn nữa hiệu quả quá mức bé nhỏ.
Mạc Hoa Nguyên nói:
– Vật khó được nhưthế, chẳng lẽ Vân thiếu không động tâm sao?
Hắn thấy Lý Vân Tiêu mặt mũi tràn đầy bình tĩnh, trong mắt không có chút rung động nào, đối với Vô Mộng Chẩm kia giống như hoàn toàn không thấy vậy.
– Hắc hắc, thứ này hoàn toàn là gân gà, mua để làm gì?
Lý Vân Tiêu du du nói:
– Nếu thật có hiệu quả, bảo vật như vậy sẽ không thể nào bị mang ra bán được.
Hắn nhìn Mạc Hoa Nguyên, giống như cười mà không phải cười nói:
– Thứ này, sẽ không phải là ngươi lấy ra bán đấy chứ?
Mạc Hoa Nguyên đỏ mặt lên, nói:
– Thần vật như thế, Vân thiếu lại nói là gân gà, ta ngược lại xin lắng tai nghe.
Hai người giờ phút này nói chuyện với nhau cũng không tận lực che dấu, lập tức khiến một số võ giả bên cạnh đều chú ý đến.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói:
– Quả thật là ngươi mang đi bán sao? Thánh Vực đã đến nước này rồi sao?
Võ giả bốn phía đều giật mình, nhao nhao cảnh giác nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu và Mạc Hoa Nguyên, lẫn nhau lập tức hình thành một đạo ngăn cách.
Tuy rằng trên mặt không ít người đều lộ vẻ không tin, nhưng vẫn quăng lực chú ý qua.
Mạc Hoa Nguyên lúng túng nói:
– Chỉ tùy tiện lấy một vật mà thôi, dù sao đến thành Tân Duyên một chuyến cũng không dễ.
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, cười nói:
– Tùy tiện lấy một vật, chỉ từ lời ngươi là đã biết được Vô Mộng Chẩm trong mắt ngươi giá trị không cao. Tăng lên 20% tỷ lệ quả thật rất hấp dẫn, nhưng thử hỏi ngươi dưới trạng thái bình thưởng, tỷ lệ bước vào cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất có bao nhiêu chứ?