Tô Hồng vội hỏi:
– Vân thiếu khách khí, xin cứ phân phó.
Lý Vân Tiêu nhẹ gật đầu, giơ tay lên chụp một cái, mở ra năm ngón tay, một thứ nhỏ như hạt gạo nằm trong lòng bàn tay, có màu da cam, phát ra chút ánh sáng màu vàng.
– Đại chưởng quỹ có nhận biết vật ấy không?
– Đây là...
Tô Hồng híp mắt nhìn một hồi, hồ nghi nói:
– Vật này là vật còn sống?
Lý Vân Tiêu nói:
– Đúng vậy.
Nhãn quang hắn lóe lên, tựa hồ b*n r* lực lượng khác thường nào đó, hạt gạo màu da cam kia tựa hồ run lên một cái, không gian trên ghế lô trở nên mông lung, sau đó chậm rãi ngưng ra bộ dáng một đầu Cự Trùng.
Cự Trùng do quang ảnh hội tụ mà thành, toàn thân thành tiết, tổng cộng chín vòng, trên đó mọc đầy lông tơ trong suốt màu vàng nhạt tinh tế, trên mỗi một tiết càng có chín cái chấm đen.
Cự Trùng kia đúng là thể phóng đại của thứ trong tay Lý Vân Tiêu, trọn vẹn lớn hơn mười vạn lần.
Trước đầu Cự Trùng có một cái hố nhỏ, bên trong chậm rãi tuôn ra râu màu trắng, có đến mấy trăm cái.
Tô Hồng cả kinh, nhìn chằm chằm vào Cự Trùng kia một hồi, nói:
– Hình thái thứ này có chút giống với loại Nghĩ Tằm, nhưng vẫn có khác biệt rất lớn.
Lý Vân Tiêu thu nhãn quang lại, hình chiếu thể của Cự Trùng lập tức biến mất không thấy gì nữa, hắn cũng thu con côn trùng kia vào, nói:
– Ta cần đại chưởng quỹ giúp ta nghe ngóng lai lịch vật ấy, càng tường tận càng tốt, càng nhanh càng tốt.
Tô Hồng sửng sốt xuống, nói:
– Trùng này có gì đặc thù?
Lý Vân Tiêu nói:
– Chỉ biết là có chứa kim thuộc tính chi lực rất mạnh, về phần những thứ khác thì hoàn toàn không biết gì cả, cần Tô đại chưởng quỹ hỗ trợ.
Tô Hồng vội hỏi:
– Không dám, hình ảnh vật ấy ta đã nhớ kỹ, sẽ lập tức phát xuống mệnh lệnh cao nhất, một có tin tức sẽ lập tức hồi báo cho Vân thiếu ngay.