“Phanh”
Kim Luân trực tiếp nổ bung trên đất, như một đóa kim hoa tách ra, tuôn ra vô số kiếm quang bắn lên bầu trời, chiếu rọi cả cảnh đêm thành một mảnh sáng chói rực rỡ tươi đẹp.
Từ bên trên quan sát xuống, cứ như đặt mình trong một mảnh hải dương màu vàng vậy, các loại khí tức lợi hại tràn ngập toàn thân, đầy trời đều là quy tắc chi lực.
Lý Vân Tiêu cả kinh, đối phương quả nhiên là võ giả chủ tu kim hệ thần thông, dưới “Duệ” khí chi quy tắc đầy trời, như không ngừng có lưỡi dao xẹt qua da thịt của hắn, trên người trán ra từng chút kim quang.
Vô số kiếm quang kia bắn lên, thân ảnh Lý Vân Tiêu lóe lên, lưu lại một đạo tàn ảnh màu xanh, liền ra m hơn mười trượng.
– Hừ, trốn hữu dụng sao?
Một đạo âm thanh lạnh như băng vang lên, không thấy bóng dáng, chỉ nghe được tiếng trường kiếm xé gió, một thanh kiếm sáng loáng từ trong đêm đen đâm ra, như thủy nguyệt hoa, chém về phía Lý Vân Tiêu
“Xoẹt”
Lý Vân Tiêu bỗng chốc bị chém thành hai đoạn, hóa thành Lôi Thể màu xanh, nửa người trên thoáng cái hóa thành lôi ảnh màu xanh cực lớn, mãnh liệt vươn tay chộp tới trường kiếm bay tới kia.
– Kiếm này không tệ, ta muốn rồi.
Cánh tay kia kéo dài ra, ngang trời cao, chụp vào thân kiếm.
“Đùng đùng”
Trên đại thủ kia lôi quang không ngừng chớp động, thoáng cái đã nắm kiếm vào tay.
– Hừ
Một đạo hừ lạnh vang lên, trong đêm tối đột nhiên hiện ra một thân ảnh cự đại, hai đạo nhãn quang chớp động như bảo thạch.
Đúng là một cái Kim sắc khôi lỗi cao tới mười trượng, một quyền đánh tới trên cánh tay thật dài kia của Lý Vân Tiêu, tay còn lại thì lại lăng không bấm niệm pháp quyết.
“Phanh”
Lôi quang nổ bung dưới quyền phong kia, sau đó thanh trường kiếm kia xoay tròn trên không trung, biến lớn bảy tám lần, trực tiếp bị Kim sắc khôi lỗi nắm trong tay.