Hàn Quân Đình “Hắc hắc” cười hai tiếng, thanh âm thập phần già nua và khàn khàn, khiến Lý Vân Tiêu biết rõ chân dung nàng cảm thấy thập phần không khỏe.
Nàng nói:
– Hiện giờ đến phiên Vân Tiêu công tử bày ra bảo bối, để cho chúng ta mở mang tầm mắt rồi.
Lý Vân Tiêu suy nghĩ một hồi, liền vung tay lên, mấy đạo quang mang · b*n r*, từng cái hiện ra trên bàn, tổng cộng bảy kiện vật phẩm.
– Bảy thứ này đều đến từ Đông Hải, giá trị cực cao, chư vị xem thử có hợp ý không.
Phi Nghê trông thấy một khối ngọc thạch như Hồ Điệp trên bàn, thoáng cái đi qua cầm trong tay, lộ ra vẻ khen ngợi, nói:
– Hòn đá thật xinh đẹp. Vân thiểu, thứ này ta rất thích, nhưng ta mua không nổi.
Nàng nháy mắt mắt, biểu lộ nũng nịu nhìn qua Lý Vân Tiêu.
Tất cả mọi người có chút choáng váng, cái này cũng quá rõ ràng rồi, cũng bắt đầu âm thầm suy nghĩ về quan hệ của hai người.
– Khục khục.
Lý Vân Tiêu xấu hổ ho khan nói:
– Mua không nổi thì đừng có nhìn, đặt về đi, đừng làm hư đấy.
– Phốc phốc.
Trần Phong thoáng cái nhịn không được nữa, cười phun ra, người còn lại mặt cũng lộ vẻ cười cười.
– Cười cái gì mà cười, có tin ta giết ngươi không.
Phi Nghê sắc mặt phát lạnh, hai mắt như đao nhìn chằm chằm vào Trần Phong, trên người sát ý chi lăng liệt, không chút che dấu quay cuồng quanh thân, lạnh lùng nói:
– Đừng cho là ta rất dễ nói chuyện, ta với ngươi tuyệt không quen thuộc đâu, Trần Phong công tử
Tất cả mọi người trong lòng hoảng sợ, cô nàng này trước khi còn bộ dáng nũng nịu, sao trong chớp mắt đã biến thành như sát tinh vậy chứ.
Trần Phong vội ngậm miệng lại, lúc này hắn mới biết được, vẻ vũ mị mềm mại của nữ nhân, không phải mỗi người đàn ông đều có thể hưởng thụ được.
Đặc biệt là nữ tử cao ngạo như Phi Nghê, nam nhân thiên hạ có thể lọt vào pháp nhãn nàng cực nhỏ, càng đừng hy vọng nàng triển lộ tư thái tiểu nữ nhân kia, toàn bộ thiên hạ có lẽ chỉ có Lý Vân Tiêu mới có vinh hạnh đặc biệt vậy thôi.