Lý Vân Tiêu trong lòng hơi động một chút, nam tử áo lam tựa hồ không giống nói dối, nhưng trong hỏa diễm đích thật là một đầu côn trùng cổ quái, chỉ lớn chừng hạt gạo, hiện ra một đoàn mông mông màu vàng.
Chẳng lẽ côn trùng này chính là Kim Linh chi khí biến thành?
Lý Vân Tiêu cũng thoáng cái không chắc, dù sao vừa rồi chỉ là kết quả do dùng thần hỏa chi lực áp chế dị lực thôn phệ thần thức của bát giai kỳ hỏa xuống, vội vàng thoáng nhìn ra được thôi.
Hắn nói:
– 1000 vạn cực phẩm nguyên thạch quá khoa trương, cho dù thật là Kim Linh chi khí, cũng chỉ chừng hạt gạo, hơn nữa như ngươi nói đã bị hao tổn, cũng không đáng nhiều như vậy
– Hừ, buồn cười
Nam tử áo lam không thoải mái nói:
– Nếu là Kim Linh chi khí nguyên vẹn không bị hao tổn, mặc dù chỉ chừng hạt gạo, giá trị cũng không cách nào dùng nguyên thạch để đánh giá, ngươi có mua hay không đây?
Lý Vân Tiêu trầm ngâm một chút, nói:
– Tám trăm vạn cực phẩm nguyên thạch, chắc giá. Vật ấy trừ ta ra, chắc chắn sẽ không có người thứ hai nguyện ra giá này đâu.
Nam tử áo lam lộ ra vẻ do dự, một lát sau cắn răng nói:
– Tốt, thành giao nếu không phải ta nhu cầu cấp bách nguyên thạch, dù có đánh chết ta cũng không bán đâu.
Lý Vân Tiêu gật đầu, nói:
– Hàn Quân đại chưởng quỹ, trên người của ta nguyên thạch không đủ, có thể dùng đồ vật đổi từ chỗ người một ít không?
Hắn tuy rằng đào rỗng Vương cung Đông Hải, nhưng phần lớn là kỳ vật trân bảo, cùng với một tòa cực phẩm linh mạch mỏ.
Còn có đại lượng nguyên tinh, nhưng vật ấy không thích hợp triển lộ ra, hơn nữa hối đoái giữa nguyên tinh và nguyên thạch cũng tương đối phiền toái.
Hàn Quân Đình cười nói:
– Ha ha, tự nhiên hoan nghênh. Bất quá nơi này là giao dịch hội, Vân Tiêu công tử đã có bảo vật giá trị cao như thế, không bằng lấy ra cho mọi người xem, có lẽ sẽ có bằng hữu nguyện ý ra giá tiền cao hơn để mua đấy.