Lý Vân Tiêu nheo mắt lại, trong ngọn lửa lộ ra yêu khí nồng đậm, hẳn là yêu thú chi hỏa cao giai nào đó.
Lại cẩn thận nhìn qua, chỉ thấy trong ngọn lửa thỉnh thoảng lóe ra kim mang như sợi tóc, tuy rằng cực nhỏ, nhưng quả thật lúc ẩn lúc hiện.
Hắn tựa hồ phát hiện gì đó, đột nhiên đồng tử đột nhiên co lại, thoáng cái trở nên kinh nghi bất định.
– Nội đan chi hỏa phun bát giai hỏa kỳ, tuy rằng cũng là thứ không tệ, nhưng để ở chỗ này tựa hồ không đủ xem đi?
Phi Nghê ngưng mắt nhìn qua, lập tức nở nụ cười, trên mặt lộ ra khinh thường.
Nam tử áo lam cũng không biết là gương mặt hoàn toàn cứng ngắc, hay là thần thái tự nhiên, không có bất kỳ biến hóa nào cả, chỉ hỏi:
– Mạc Hoa Nguyên đại sư, cảm thấy như thế nào?
Mạc Hoa Nguyên dừng ở ngọn lửa kia nhìn một hồi, trong mắt cũng lộ ra hồ nghi, có chút không dám khẳng định nói:
– Kim Linh chi khí?
Nam tử áo lam gật đầu nói:
– Đúng vậy.
“‘Rầm Ào Ào'”
Lập tức toàn bộ trong phòng thoáng cái nổ bung, đều lộ vẻ mặt khó có thể tin
Phi Nghê cũng ngốc trệ thoáng một phát, lúc này mới ngưng tụ ánh mắt, phát hiện đám hỏa diễm này thật có chút quỷ dị, bên trong lộ ra một cổ khí tức cực kỳ sắc bén.
Hàn Quân Đình nói:
– Ngũ Hành chi linh chính là Ngũ Hành bổn nguyên chi lực mô phỏng mà sinh, trân quý dị thường. Ta hôm qua lúc thấy vật ấy cũng thật không dám kết luận, hi vọng Mạc Hoa Nguyên đại sư có thể cẩn thận phân biệt rõ thoáng một phát.
Trần Phong mở miệng nó i:
– Ngũ Hành chi linh cơ hồ là tồn tại có linh trí, có thể tu luyện ra linh thể, biến hóa trưởng thành. Vật trân quý như thế, các hạ sao có thể lấy ra bán được chứ? Mặc dù là thiếu nguyên thạch, cũng tuyệt đối không thể nào bán a?