Lệ Phi Vũ dâng lên một tia giận dỗi, nói:
– Đừng vội vu oan chửi bới Thương Minh, trước khi ngươi thuê Tử phòng đã có quy định rõ ràng, gặp được khách quý đẳng cấp cao hơn, phải nhường lại.
Lý Vân Tiêu không nói hai lời, trực tiếp giơ tay lên, một đạo kim mang bắn xuyên qua.
Lệ Phi Vũ vươn tay bắt lấy, định mắt nhìn đi, lập tức mắt choáng váng, cả kinh nói:
– Nhị đẳng khách quý, cái này...
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Đây là lệnh bài mà lão nhân kia đưa cho ta, hắn còn dù thế nào cũng bắt ta mang đi. Chậc chậc, lại một lần nữa kiến thức danh dự Thương Minh rồi, đ**m đại lấn khách, nói ra thật sự tràn đầy nước mắt a.
“Phốc phốc”
Phi Nghê nhịn không được, trực tiếp cười phun ra.
Mọi người cũng một hồi im lặng, hắn đã đánh cho mấy người Thương Minh tàn phế rồi, còn nói tràn đầy nước mắtt..., người ta tràn đầy đều là máu ah
Lệ Phi Vũ vừa xoay người hỏi:
– Sao lại thế nào.
Tiết Hồng Đào trên mặt đỏ bừng, lúc hắn tìm đến Lý Vân Tiêu, đối phương quả thật lấy ra khối lệnh bài nhị đẳng của thương hội Thiên Nguyên kia, nhưng hắn một lòng muốn khoe khoang thành tích trước mặt mọi người, tăng thêm Lý Vân Tiêu đánh cho mấy tên hộ vệ lúc trước ngất xỉu ở cửa ra vào, cho nên mới không nói hai lời liền bảo hắn xéo đi.
Chuyện tiếp theo, dĩ nhiên chính là bi kịch rồi.
Tiết Hồng Đào hiện giờ nhớ tới còn cảm thấy hoảng sợ, lau đi máu mũi, run rẩy không ngừng.
Lệ Phi Vũ trông thấy nét mặt của hắn, lập tức đã hiểu rõ bảy tám phần, trong nội tâm thầm kêu không xong.
Mồm mép Lý Vân Tiêu hắn rõ ràng nhất, chuyện vô lý cũng có thể nhấc lên vài phần đạo lý, huống chi hiện giờ đối phương còn chiếm được đạo lý, lần này thật sự hoàn toàn bị động rồi.
– Thì ra ngươi chính là Lý Vân Tiêu?