Phi Nghê thì lại hỏi:
– Vân Tiêu công tử, ngươi thấy Tuyệt Thế Ất Mộc này là xảy ra chuyện gì? Vừa rồi lôi đình oanh minh lại là xảy ra chuyện gì?
Trải qua trận chiến vừa rồi, địa vị của Lý Vân Tiêu ở trong suy nghĩ nàng đã tăng nhiều, trong mấy người không hề nghi ngờ chính là lấy hắn cầm đầu.
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
– Lôi quang đoàn này và lôi đình phong bạo kia, thần trí của ta cũng không thể xâm nhập vòa trong đó. Phong Viễn tiên sinh mặc dù có thể còn sống thì một thân tu vị sợ rằng cũng...
Trần Phong trong nội tâm “Lộp bộp” thoáng một phát, trên mặt lộ ra vẻ đau thương.
“Ầm ầm”
Trên bầu trời lần nữa truyền đến một tiếng chấn động, thanh âm lần này so với trước càng cường đại hơn, chấn khiến sắc mặt mấy người trắng bệch, cơ hồ nứt cả màng tai
Không chỉ có như thế, lôi đình phong bạo ở xa xa dưới chấn động này vậy mà bắt đầu chậm rãi tan rã, hai đạo nhân ảnh b*n r*.
– Tam thúc tổ.
Trần Phong quát to một tiếng, vội bay lên, ôm cổ một người trong đó.
Trần Phong Viễn giờ phút này đã hấp hối, cả người già nua dị thường, làn da giống như vỏ cây khô quắt vậy.
Trần Phong cảm giác được vẫn ocnf khí tức, vội vàng lấy ra đại lượng đan dược cho hắn nuốt vào.
Đồng tử Lý Vân Tiêu lại đột nhiên co lại, dừng ở một đạo quang mang khác ở xa xa, dưới vô số lôi hoàn chớp động, Lôi Hổ Hỏa Báo cả người lộ hóa ra. Giờ phút này thân thể của hắn đã hoàn toàn biến thành nguyên tố chi thân, một nửa lôi điện, một nửa hỏa diễm, hai đồng tử một mảnh đen kịt, kh*ng b* dị thường.
– Cái gì? Bạo tạc cường đại như thế cũng không thể tổn thương hắn sao?
Phi Nghê la hoảng lên, trên mặt trở nên một mảnh tái nhợt.
Lôi Hổ Hỏa Báo sau khi hiện thân, cũng không công kích bọn người Lý Vân Tiêu, hai đồng tử đen kịt kia thoáng cái nhìn xuống dưới, lộ ra vẻ khiếp sợ.