Ánh mắt Trần Phong Viễn quét qua, ngưng giọng nói:
– Mười đầu tu vị Võ Đế cửu tinh cứ giao cho ta đi.
Trần Phong cả kinh, nói:
– Tam thúc tổ, tình huống của ngươi bây giờ...
Trần Phong Viễn ngắt lời nói:
– Không cần nhiều lời nữa, các ngươi đều quá yếu, chống lại Võ Đế cửu tinh chỉ có một con đường chết.
Trong mắt của hắn hiện lên một tia kiên quyết.
Trần Phong trong nội tâm “Lộp bộp” thoáng một phát, trầm giọng nói:
– Những Lôi Thú này tuy rằng thực lực cường hoành, nhưng dù sao cũng là loại thú, trí tuệ chắc sẽ không cao baonhiêu. Tam thúc tổ ngươi cứ đối phó năm đầu mạnh nhất a, mười đầu còn lại giao cho chúng ta.
Phi Nghê hơi đổi sắc, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Lý Vân Tiêu lắc đầu, hiển nhiên đối với cách phân phối kia cảm thấy cực kỳ không ổn, nói:
– Phi Nghê thiếu chủ có thể ứng phó mấy đầu?
Phi Nghê khẽ giật mình, trên mặt hơi đỏ lên, nói:
– Một đầu...
Nàng hơi ngừng lại, đỏ bừng cả khuôn mặt, âm thanh như muỗi nói:
– Nếu như là hai đầu yếu nhất kia thì…, có lẽ có thể ứng phó hai đầu...
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Như vậy hai đầu yếu nhất liền giao cho ngươi, Trần Phong huynh và Ngọc Y cô nương thì sao?
Trần Phong trầm giọng nói:
– Hai người ta một mình tác chiến thì thực lực không bằng Phi Nghê thiếu chủ, nhưng liên thủ thì còn lẽ còn trên Phi Nghê thiếu chủ.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Vậy thì thật là tốt, ba đầu Võ Đế bát tinh còn lại liền giao cho hai người các ngươi rồi, có khó khăn gì không?
Trần Phong nói:
– Tự nhiên không có vấn đề, nhưng nếu phân thế này thì...
Lý Vân Tiêu cắt đứt lời hắn, hướng Trần Phong Viễn nói:
– Phong Viễn tiên sinh thì sao?
Trần Phong Viễn nói:
– Chín đầu giao cho ta đi, Vân Tiêu công tử đối phó một đầu là được.