Có thể không bị Lôi Giới chi lực ảnh hưởng, hơn nữa chống lại một quyền của hắn, tuyệt không phải huyền khí cửu giai bình thường. Đáng tiếc mới vừa rồi bị Trần Phong Viễn áp chế quá lợi hại, căn bản không rảnh phân tâm chụp lấy, nếu không tuyệt sẽ không trơ mắt ra nhìn chí bảo bay đi như vậy.
Ánh mắt Lôi Hổ Hỏa Báo dừng ở Lý Vân Tiêu càng ngày càng lạnh, sát ý càng ngày càng đậm.
Mấy lần tiếp xúc, phát hiện mình càng ngày càng nhìn không thấu tiểu tử này, hôm nay nếu không thể đánh chết hắn, ngày khác tất thành đại họa
Hơn nữa chỉ cần giết những người đó, vậy kiện huyền khí thần bí kia cũng sẽ là vật trong tay mình rồi.
Nghĩ đến đây, Lôi Hổ Hỏa Báo l**m lấy bờ môi khô khốc, trên đó còn có tí ti vết máu, mang theo vị mặn nhàn nhạt.
– Tự thành thế giới, vậy mà tu luyện nguyên tố chi lực đến tự thành thế giới…
Trần Phong Viễn thì thào lẩm bẩm, trong mắt ảm đạm không ánh sáng, vẻ mặt chán nản.
Vừa rồi sau khi bị thương, lập tức Lôi Giới hoàn toàn mở ra, tựa hồ tự tin cực độ đã bị nhục, thoáng cái liền uể oải.
Trong mắt Lý Vân Tiêu cũng không ngừng chớp động hàn quang, ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này Nhưng hai mắt hắn vẫn như nước, cũng không có bất kỳ bối rối nào cả.
Trần Phong ngưng giọng nói:
– Tam thúc tổ, làm sao bây giờ?
– Làm sao bây giờ?
Trần Phong Viễn chán nản nói:
– Lôi Giới mở ra, chúng ta không thể áp chế hắn được nữa rồi. Sớm biết như thế, nên bỏ qua Tuyệt Thế Ất Mộc, đưa tin hồi lại tông môn cầu cứu binh cho rồi.
Trần Phong nhíu mày, Tam thúc tổ vậy mà nói ra lời ủ rũ như thế, hiển nhiên đã mất đi chiến ý rồi, hắn đành phải nhìn qua Lý Vân Tiêu nói:
– Vân Tiêu huynh, ngươi có cách nào không?
Lý Vân Tiêu chậm rãi nói ra: