Một phương kim ấn vô cùng chói mắt hiển hiện trên không trung, bốn phía còn hiện lên đại lượng lôi quang, các loại phù văn phức tạp pha cùng một chỗ, khó có thể phân biệt.
– Ta xem ngươi há mồm thế nào.
Đạo nhân ảnh kia cười lạnh một tiếng, hai tay đẩy về phía trước, lôi sắc kim ấn bay thẳng đến lồng ngực Lôi Hổ Hỏa Báo đè xuống
– Nộ nộ, đáng chết.
Lôi Hổ Hỏa Báo liên tục gào thét, đầu lâu đã không xoay kịp nữa, lập tức nhấc chân đá lên.
Thối thế nhanh như tia chớp, chỉ thấy một đạo điện mang lóe lên đã đá vào trên thân người kia.
Thân thể người nọ lập tức liền hóa thành thanh sắc lôi quang, toàn bộ thối ảnh trực tiếp đá vào, lực lượng một cước kia càng xuyên thấu mà qua, hóa thành một đạo thiểm điện bắn lên bầu trời
Mà giờ khắc này đại ấn màu vàng đã vỗ vào lồng ngực hắn
“Phanh”
Kim ấn lập tức nghiền nát, hóa thành vô số phù văn tuôn ra nhập vào trong cơ thể Lôi Hổ Hỏa Báo, lôi quang chung quanh ấn quyết lan tràn trên lồng ngực hắn, như vô số con giun nhanh chóng bò khắp nơi vậy
“Hừ”
Lôi Hổ Hỏa Báo k** r*n một tiếng, rốt cục một ngụm máu tươi xông lên cổ họng, trong miệng chợt có vị mặn nhàn nhạt.
Hắn nộ quát một tiếng, cả người thu hai tay lại, hỏa quyền chấn khai kiếm thế của Trần Phong Viễn, lúc này mới hóa thành lôi quang độn ra mấy chục thước.
Hỏa Phượng rốt cục thoát khốn, quanh quẩn trên không trung một vòng, cũng không đào tẩu, ngược lại bay xuống, hóa thành thân hình, cảm kích nói:
– Cảm ơn ngươi, Lý Vân Tiêu.
Trên mặt Phi Nghê tái nhợt dị thường, trong mắt còn có vẻ sợ hãi nồng đậm.
– Khách khí.
Lý Vân Tiêu ngưng giọng nói, ánh mắt lại thủy chung nhìn chằm chằm vào phía trước, cảnh giác vạn phần.
Tuy rằng hắn biến thân lôi điện hóa giải lực lượng một cước của Lôi Hổ Hỏa Báo, nhưng vẫn bị ảnh hưởng rất lớn, giờ phút này khí huyết trong cơ thể cũng quay cuồng, nếu không phải thân thể hắn cường hoành thì Võ Đế thất tinh bình thường dưới một cước kia đã sớm tan thành mây khói rồi.