Mọi người lập tức ở bên trong tâm đem địa vị của Mộ Dung Hằng Vũ nhắc tới một vị trí cực cao.
– Hừm
Mộ Dung Hằng Vũ chỉ là cười lạnh một tiếng, liền không nói nữa. Trong con ngươi của hắn hiện lên một vẻ buồn bực, chính ngọ gần đến, nhưng không thấy thân ảnh của Lý Vân Tiêu, chẳng lẽ hắn đã xảy ra chuyện? Dù sao mấy ngày nay tới nay Hải Mộc Trấn đích thật là cao thủ nhiều như mây, hỗn loạn không ngớt.
Đột nhiên trên bầu trời quang mang lần thứ hai chớp động, vài bạch y nhân hiển hiện ra, thoáng cái đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Mộc Hữu Vân cả người chấn động, vội vàng tiến ra đón, ôm quyền nói:
– Nguyên lai là Đao Kiếm Tông cao nhân, thất kính thất kính!
– Rầm!
Trong đám người nhất thời nổ tung oa, đều là thần sắc nghiêm nghị đứng lên, nhìn đám bạch y nhân kia, trong mắt lộ ra thần sắc cực độ hâm mộ.
Long gia hai người và Mộ Dung Hằng Vũ cũng là ghé mắt mà nhìn, trong mắt tinh quang chớp động liên tục.
Người cầm đầu Đao Kiếm Tông cũng là một gã nam tử trẻ tuổi, nhẹ giọng cười nói:
– Tại hạ Trần Phong, Hữu Vân đại nhân khách khí.
Hắn một câu “Khách khí”, một lời hai ý nghĩa. Nhưng nghe ở bên trong tai người, lại chỉ là Đao Kiếm Tông khách sáo, dĩ nhiên chủ động hướng Thần Mộc Thế Gia lấy lòng, không khỏi đều kinh hãi.
Đao Kiếm Tông tuy rằng cùng với Thiên Lĩnh Long Gia đặt song song, nhưng ở trong lòng toàn bộ võ giả địa vị lại muốn xa ở trên Long gia.
Bởi vì Long gia chỗ xa xôi, đồng thời ít có người ở đại lục đi lại, do đó ở trong lòng mọi người phân lượng cũng không cao. Mà Bắc Vực một đại siêu cấp thế lực khác là Thần Tiêu Cung cũng phong sơn nhiều năm, dần dần mất đi địa vị chí cao vô thượng ở trong lòng đám võ giả.
Chỉ còn lại có Bắc Minh thế gia và Đao Kiếm Tông hai phái, tiếu ngạo toàn bộ Bắc Vực, uy chấn thiên hạ.