Nhuận Vũ lạnh giọng nói:
– Đúng thì như thế nào?
Sắc mặt hắn âm trầm lợi hại, trong mắt sát ý càng ngày càng đậm.
Lý Vân Tiêu hai tay chắp sau lưng, lạnh nhạt nói:
– Không có việc gì, ta chỉ hỏi một chút mà thôi.
– Hỏi con mẹ ngươi!
Nhuận Vũ giận dữ quát một tiếng, nói:
– Cho ta đi tìm chết!
Thân ảnh của hắn lóe lên, cả người đã tiêu thất ở tại chỗ.
Chỉ thấy một đạo hắc mang bay thẳng đến Lý Vân Tiêu kích bắn đi, đồng thời trên bầu trời hiện lên một đạo tiếng sấm sét, một cái long ảnh đen kịt chợt hiện lên, mở ra năm móng vọt xuống tới.
– Hắc long!
Con ngươi của Lý Vân Tiêu co rụt lại:
– Các ngươi là bắc hải vương tử?
Hắn vươn hai tay tới, trên tay phải nổi lên một trận gió, trong tay trái còn lại là bốc ra một ngọn lửa, hai cổ nguyên tố chi lực ở trước người hợp lại, “Phanh” nhiên một tiếng vang lên
Hỏa thế mượn sức gió, thoáng cái khuếch tán ra, hình thành mười trượng có thừa, không ngừng xoay tròn.
Trên khuôn mặt của Lý Vân Tiêu ở dưới hỏa diễm lóe ra trở nên mông lung, tay trái lăng không vẻ ra một vòng, bắt ra quyết ấn phóng ở trước người, tay phải còn lại là hướng về phía trước vỗ tới.
Đại phong hỏa luân nhất thời gào thét ra, hướng tới trên người hắc long cuốn đến.
Sau một khắc, hắn lập tức thu hồi tay phải, bấm tay niệm thần chú ở trước người, ngược lại thì tay trái hai ngón tay khép lại, làm thành kiếm thế lăng không hướng một chỗ điểm tới.
– Xuy!
Một đạo hàn quang kiếm khí b*n r*, bầu trời trong nháy mắt bị chia cắt ra, “Phanh” một tiếng trầm muộn vang lên, chém ở trên đó.
Thân ảnh của Nhuận Vũ nhất thời nổi lên, đang nhìn trong tay ngũ chỉ long trảo lộ ra vẻ mặt, chỉ thấy mặt trên một đạo vết kiếm rõ ràng có thể thấy được.
Mà giờ khắc này trên bầu trời hạ xuống con hắc long kia, còn chưa kịp phát uy đã quấn vào bên trong đại phong hỏa luân, triệt để mất đi khống chế.