Không gian hơi hoảng động dưới, thân ảnh của Mộc Hữu Vân nổi lên, phía sau còn đi cùng hai gã lão giả, hai mắt khép mở trong lúc đó, đều lóe ra đế khí hùng hồn, thực lực phi phàm.
Mộ Dung Hằng Vũ nhướng mày, giễu cợt nói:
– Thiên Lĩnh Long Gia phái đoàn thật là lớn, đối phó ta chính là một người, cũng cần viện binh sao?
Kỳ Quỷ cười lạnh nói:
– Chúng ta cũng không phải điều viện binh, mà là tôn trọng chủ nhân nơi đây, ngươi buôn lậu Linh Lôi Quả, tự nhiên có chủ nhân nơi đây xuất thủ, còn chưa tới phiên chúng ta, chúng ta chỉ là tới xem náo nhiệt.
Trên mặt Mộc Hữu Vân hiện ra vẻ giận dử, lạnh giọng nói:
– Mộ Dung Hằng Vũ, quý phái ở trong lánh đời tông môn coi như là thật to nổi danh tồn tại, vì sao phải làm loại chuyện trộm đạo, có nhục tông môn các ngươi nếu là thật thiếu Linh Lôi Quả, thông báo cho Thần Mộc Thế Gia ta một tiếng, hàng năm mấy trăm mai hai tay dâng lên, kết giao hai phái hữu nghị cũng cũng không việc khó gì.
Mộ Dung Hằng Vũ đỏ mặt lên, giải thích:
– Đại đương gia nói đùa, nghìn vạn lần đừng nghe đôi cẩu nam nữ này nói như vậy. Thiên Sơn Lầu ở Hải Mộc Trấn cũng mở đã lâu, chưa từng đã làm việc phạm quy? Hoàn toàn là đôi cẩu nam nữ này hãm hại!
Hắn có thể ở trước mặt người của Long Gia thừa nhận, nhưng tuyệt không thể ở trước mặt Thần Mộc Thế Gia thừa nhận, bằng không buôn lậu một chuyện xác thực, truyền đi, lập tức sẽ biến thành đại chê cười.
Kỳ Quỷ phẫn nộ quát:
– Mộ Dung Hằng Vũ kẻ bất lực, ngươi dám làm cũng không dám nhận thức sao?
Mộ Dung Hằng Vũ nghiêm mặt nói:
– Hữu Vân đại nhân, đôi cẩu nam nữ này trước đó tới tìm ta mua Linh Lôi Quả, ta dựa theo quy định hạn ngạch bên trong thành bán cho bọn hắn, bọn họ lại muốn ép ta xuất ra càng nhiều, ta thề sống chết không theo, lúc này mới đắc tội bọn họ. Bọn họ đã mua được hạn ngạch trái cây của mình, lại trường kỳ ngưng lại bên trong thành, bụng dạ khó lường, mong rằng đại nhân tra xé ý đồ của bọn họ, đồng thời trả lại cho Thiên Sơn Lầu một danh tiếng!