Lý Vân Tiêu cũng không sợ bọn họ nuốt, ai dám hắc vật của hắn, vậy thực sự là muốn chết:
– Được, ba ngày sau ta trở lại Thiên Sơn Lầu.
Nam tử ngẩn ra, cũng bị hào khí của Lý Vân Tiêu cấp chấn kinh trụ, nhất thời đối với thân phận của hắn càng thêm tò mò.
Lý Vân Tiêu đang định rời khỏi, đột nhiên thần sắc biến đổi, mấy đạo khí tức cực mạnh đã đem toàn bộ Thiên Sơn Lầu đều phong khóa.
Nam tử cũng là sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng quát dẹp đường:
– Người nào, lớn mật như thế?
Thanh âm của hắn thập phần hùng tráng, chấn đến toàn bộ không gian đều hơi bị rung động, mà phòng nhỏ này nhìn như rách nát cũng bình yên vô sự, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
– To gan là các ngươi!
Bên ngoài truyền đến một đạo thanh âm lạnh như băng, lạnh giọng nói:
– Có người đả thương người của Long Gia ta, chạy đến Thiên Sơn Lầu. Mau chóng đem người nọ giao ra đây, có thể miễn các ngươi tội chết!
Ngoài cửa chợt hiện ra hơn mười đạo thân ảnh, phần nhiều là thuần một màu hồng sắc cẩm y, tay cầm thiết đao.
Trước đó hai người bị Lý Vân Tiêu kích thương đã ở bên trong, phân biệt đi theo phía sau một nam một nữ, nam tử rộng rãi mặt nặng di, uy phong lẫm lẫm, nữ tử thân khoác một kiện bách hoa hồng lăng thường, diễm sắc như lửa, miệng hàm chu đan, hai người đều là trong mắt hàn quang chớp động liên tục.
Hai người này chính là Thiên Lĩnh Long Gia hai vị thiếu chủ, Kỳ Quỷ và Phi Nghê.
Nam tử cười lạnh nói:
– Có người đả thương người của Long Gia các ngươi hay không, chuyện này không liên quan gì tới ta, Thiên Sơn Lầu là địa bàn của bản tọa, mặc dù là Thiên Lĩnh Long Gia, cũng chớ có làm càn!
– Ha ha…
Ngoài cửa Kỳ Quỷ mạnh mẽ cười ha hả:
– Trước đó ta còn kỳ quái, Thiên Sơn Lầu vì sao có buôn bán hội không làm, sau lại mới biết được nguyên lai Thiên Sơn Lầu phía sau đúng là Vô Phương Cảnh Nội người của Mộ Dung gia. Chậc chậc, nếu không có lần này Hải Mộc Trấn lôi lâm dị biến, quả thực này bị bản thiếu coi trọng mắt, còn thật không biết một mực Hải Mộc Trấn làm buôn lậu buôn bán, không ngờ sẽ là các ngươi.