Lý Vân Tiêu khẽ cười một tiếng, nói:
– Đã biết.
Tiền chưởng quỹ nhìn bóng lưng của hắn chậm rãi tiêu thất, sắc mặt chậm rãi âm trầm xuống.
Lý Vân Tiêu ra khỏi Hồng Hoa thương hội, hơi trầm tư một chút, liền hỏi rõ địa chỉ của Thiên Sơn Lâu, hơn nữa Thiên Sơn Lầu này chỉ là một tiểu thương hội, tựa hồ người biết cũng không ít.
– Đạp đạp
Hắn đang hướng về phía Thiên Sơn lầu đi, phía trước đột nhiên xuất hiện hai đạo nhân ảnh, trực tiếp dẫm nát trên mặt nước, đang khóe miệng mỉm cười nhìn hắn.
Chính là trong thương hội xuất hiện qua một nam một nữ kia.
Sắc mặt của Lý Vân Tiêu trầm xuống, âm lãnh nói:
– Nhị vị thực sự là tính tình nhẫn nãi, dĩ nhiên chờ ta một ngày một đêm.
Nam tử hổ thể cánh tay vượn ôm ngực mà đứng, lớn tiếng cười nói:
– Các hạ không cần sợ hãi, chúng ta không phải người xấu gì cả.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Không phải là người xấu, như vậy chờ ta một ngày một đêm, chẳng lẽ là có chuyện tốt phải không?
Nữ tử trách tội nhìn nam tử một cái, khẽ cười rộ lên, nói:
– Tuy không phải chuyện gì tốt, nhưng là cũng không phải chuyện xấu. Chúng ta muốn dùng giá cap thu mua bốn mươi mai cực phẩm Linh Lôi Quả trên người ngươi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Được, lấy hai trăm ức trung phẩm nguyên thạch tới là được.
Hai người tiên vừa nghe đã sửng sốt một chút, thế nào quyết đoán vậy? Cùng với dự liệu hoàn toàn khác nhau a, sau khi nghe xong, sắc mặt của hai người nhất thời âm trầm xuống.
Nam tử phẫn nộ quát:
– Chúng ta thu mua Linh Lôi Quả của ngươi cũng là vì muốn tốt cho ngươi, không nên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!
Lý Vân Tiêu há to mồm, giật mình nói:
– Trùng hợp thần kỳ này là chuyện gì xảy ra? Các ngươi mạnh mẽ muốn mua đồ của ta, còn là tốt với ta? Hai vị là lôi phong Vũ Đế truyền nhân?