– Hừ, cao giai Vũ Tôn mà thôi. Ta ngày hôm qua còn thấy có Cửu Thiên Vũ Đế tới mua Linh Lôi Quả.
– Ừ, năm nay tình huống xác thực rất đặc thù, sản lượng quá lớn, thế nhưng giá cả lại một điểm không giảm.
– Giảm? Tại sao muốn giảm? Năm nay làm ầm ĩ như thế, Hải Mộc Trấn chí ít trong vòng mười năm đều sinh không ra mấy trái cây đấy, theo ta thấy còn phải kéo lên cao mới được.
– Hắc hắc, chỉ ngươi có đầu óc. Đáng tiếc mức mua bị hạn chế, bằng không chúng ta cũng có thể làm thêm một ít, hiện tại chỉ có Thần Mộc Thế Gia có thể độn hàng.
Mọi người bảy mồm tám miệng nghị luận, Lý Vân Tiêu chú ý tới một nam một nữ kia rất nhanh đã rời khỏi cửa hàng:
– Hai người này cũng không phải yêu tộc, lại mang huyết mạch chi lực cực mạnh, chẳng lẽ là...
Đang lúc hắn trầm tư, cánh cửa rất nhanh bị đẩy ra, trước đó đám hỏa kế kia cùng với một người trung niên nam tử đi đến.
Lý Vân Tiêu thần thức đảo qua, trung niên nam tử cũng có thực lực Vũ Hoàng đỉnh phong, Hồng Hoa thương hội này sợ là cũng không đơn giản.
A Mang vừa thấy trung niên nam tử, cái loại bộ dáng vênh váo cũng nhất thời không có, vội vàng nói:
– Vị này đó là Hồng Hoa thương hội một trong năm vị đại chưởng quỹ Tiền chưởng quỹ.
Tiền chưởng quỹ liếc nhìn Lý Vân Tiêu một cái, trong lòng cũng là thầm giật mình, bị hắn trẻ tuổi dọa kinh sợ, vội hỏi:
– Vị đại nhân này đó là muốn mua bốn mươi mai cực phẩm Linh Lôi Quả?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Chỉ là đến mua bốn mươi quả mà thôi, đầu cần phải dùng tới thận trọng như thế sao?
Tiền chưởng quỹ cũng là nở nụ cười, lập tức phân phó trà ngon đã bưng lên, mình cũng ở đối diện của Lý Vân Tiêu ngồi xuống, khẽ cười nói:
– Đại nhân chắc là lần đầu tiên tới Hải Mộc Trấn đi, nếu bốn mươi mai này chỉ là thượng phẩm nói, đều hết sức dễ dàng. Nhưng cực phẩm quả lại là khan hiếm, mà là giá tiền này...