Lý Vân Tiêu mới từ trong tâm tình phức tạp phục hồi tinh thần lại, đối với mọi người cười khổ nói:
– Các ngươi nhìn ta giống như ma vậy? Ta cùng với người nọ cũng không phải một phe, chỉ là nhận thức mà thôi.
Tất cả mọi người không trả lời, tất cả đều cảnh giác nhìn hắn chằm chằm, ai nấy khẩn trương không ngớt.
– Thật chỉ là nhận thức mà thôi, mọi hành vi của hắn cùng ta hoàn toàn không liên quan, các ngươi chớ có oan uổng người tốt.
Lý Vân Tiêu kiên nhẫn giải thích, tuy rằng hắn không e ngại những người trước mắt này, nhưng cũng không muốn vô duyên vô cớ tựu xếp vào sổ đen của Thánh Vực, chịu khắp thiên hạ truy sát.
– Bọn họ là một phe, ta có thể làm chứng!
Một gã võ giả bỗng nhiên kêu to lên, nói:
– Ta trước đó còn thấy bọn họ ở trong một gian tửu quán uống rượu, tuyệt đối là đồng bọn!
Người này chính là một gã võ giả lúc trước ở bên trong tửu quán, bên cạnh hắn một gã đồng bạn cũng là theo chân hô lên, nói:
– Đúng ta cũng nhìn thấy, bọn họ còn cùng nhau ở trên đường chuyện trò vui vẻ, hiển nhiên là bạn tốt.
Trước đó người nọ lại nói:
– Không chỉ có chúng ta nhìn thấy, Thần Mộc Thế Gia Mộc Hữu Phong đại nhân lúc đó cũng ở tại chỗ, còn cùng với hai người này đánh giao tế.
Mộc Hữu Phong nhất thời sắc mặt đại biến, thoáng cái trở nên trắng bệch đứng lên.
Ánh mắt mọi người một chút hội tụ đến trên người hắn, Đào Hồng và Như nhi cũng là trên mặt không có chút huyết sắc nào, Giang Tu Chân càng ở dưới Đế Già uy h**p, thật lâu chưa tỉnh hồn lại, không ngừng run run.
– Có phải thật vậy hay không? Mộc Hữu Phong đại nhân.
Một gã cao giai Vũ Đế lão giả trầm giọng nói:
– Nếu người này thực sự là đồng bọn của tên hung thủ kia, chúng ta đây sẽ có nghĩa vụ đưa hắn bắt lại, giao cho Thánh Vực xử trí!