Ba Long cũng không tốt gì, hắn mạnh mẽ hơn đi ghi nhớ một trăm tám mươi chữ này, tiêu hao nguyên lực càng nhiều.
Trên đại điện ba người đều yên lặng đến trong bế quan dường như tu luyện, vắng vẻ không gì sánh được.
Đột nhiên một đạo thanh âm dễ nghe như chuông bạc vậy truyền đến:
– Phụ hoàng.
Chỉ thấy bên ngoài một đạo bạch quang hiện lên, thân ảnh của Thủy Tiên trong sát na đã xuất hiện ở trên đại điện.
Không gian trước người Ba Long một trận hoảng hốt, ngưng tụ ra một đạo chiếu hình thân, trang trọng nghiêm nghị, tản mát ra thượng vị uy áp.
Lý Vân Tiêu biết đây là Ba Long không muốn để cho nữ nhi thấy bộ dáng chân thật của hắn, nghĩ đến mấy năm nay đều là như vậy giấu diếm xuống, cũng không tiện vạch trần.
– Hừm, không có thông truyền liền trực tiếp tiến đến, quá mức càn rỡ.
Ba Long sắc mặt trầm xuống, phẫn nộ quát.
Thủy Tiên mấp máy cái miệng, nói lầm bầm:
– Cũng không phải ở bên ngoài hô một tiếng rồi.
Nàng nhìn Lý Vân Tiêu cười nói:
– Ngươi không có việc gì thì tốt rồi, ta còn lo lắng tên b**n th** Cốt Hồng kia tìm ngươi phiền phức đấy.
Ba người vừa nghe cái tên này, đều là hơi biến sắc mặt đứng lên.
Ba Long lạnh lùng nói:
– Cốt Hồng đang yên đang lành, làm sao sẽ đi tìm Lý Vân Tiêu phiền phức, ngươi lại hồ ngôn loạn ngữ, sẽ thấy chạy trở về sám hối nhai đấy.
Thủy Tiên lộ ra vẻ nghĩ mà sợ hãi, vội vội vàng vàng khoát tay nói:
– Đừng mà, ta không muốn đi. Phụ hoàng ngươi không biết, Cốt Hồng chính mồm nói với ta hắn sẽ đối phó Lý Vân Tiêu, ngươi nhất định phải nghiêm phạt hắn cho tốt, để hắn đi sám hối nhai đợi vài năm.
– Làm càn!
Ba Long lạnh lùng vừa quát, nói:
– Ta tự có chừng mực.
Lý Vân Tiêu nhìn một trận lắc đầu, Ba Long cũng là một người mặt ngoài nghiêm khắc, nội tâm từ mềm, phải giả bộ làm ra một bộ hình dáng nghiêm phụ.