Chân Nguyên trên đèn đột nhiên sáng lên một cái, Ba Long chỉ cảm giác cổ nguyên lực trong cơ thể mình như bị rút đi hơn phân nửa.
Sắc mặt hắn đại biến, tay trái bấm niệm pháp quyết, cố hết sức cắt đứt lực rút ra kia, nhưng lại không dám quá mức cương mãnh, sợ ngọn đèn bị dập tắt.
Đầu ngón tay Lý Vân Tiêu đột nhiên ngưng tụ, tựa hồ bị một cổ lực lượng vô hình ngăn trở.
Trên bấc đèn tản mát ra cửu thải chi quang, tầng tầng tản ra, không ngừng trùng kích lấy hỏa diễm trong tay Lý Vân Tiêu.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu không thay đổi, tựa hồ đã sớm đoán trước, tay trái lăng không bấm niệm pháp quyết, trên không trung vẽ ra ba cái phù văn cổ quái, từng cái vỗ xuống.
“Phanh”
Vang lên một tiếng bọt biển tan vỡ rất nhỏ, cửu thải chi quang đều biến mất.
Bổn mạng cung đăng tựa hồ cảm nhận được khí tức của Phượng Hoàng chi hỏa, điêu khắc phong cách cổ xưa trên cây đen kia bỗng nhiên phát sáng lên, một đạo sương mù màu tím từ trong đó bay lên, chậm rãi hóa thành một đầu quái thú song giác toàn thân màu xám.
Song giác trên trán, một kim một ngân, trên mặt quái thú một mảnh lo lắng.
– Họa Đấu.
Lý Vân Tiêu cả kinh, trong hai tròng mắt bình tĩnh nhộn nhạo ra rung động, tựa hồ có chút khó có thể tin.
Thần sắc Ba Long càng đại biến, thất kinh hỏi:
– Làm sao vậy? Đây chỉ là một vệt tàn ảnh của Họa Đấu tộc, chẳng biết tại sao trong cơ thể Nhu Vi lại có vật ấy, hiện giờ hóa thành thạch sùng chi thú.
– Không có gì.
Lý Vân Tiêu thu hồi tâm tư, lần nữa trở nên bình tĩnh lại.
Ba Long lúc này mới thoáng thả lỏng, chỉ là trong lòng lại nổi lên một tia nghi hoặc.
Họa Đấu hóa thành thạch sùng chi thú vô thanh vô tức, chỉ giương nanh múa vuốt cắn tới Lý Vân Tiêu, song giác kim ngân song sắc trên trán chớp động, giống như có điện quang đang truyền qua lại vậy.