Thương thế trên người hắn thấy mà giật mình, đặc biệt là hai bên sau lưng, giống như bị móc xuống một khối xương cốt vậy, chỉ chốc lát đã lưu lại máu tươi đầy đất.
“PHỐC”
Hắn nhổ ra một miệng lớn tụ huyết, sắc mặt kịch liệt suy yếu xuống.
– Tổ Á, đáng chết, con súc sinh chết tiệt, ngày khác ta tất giết ngươi.
Lửa giận công tâm, lần nữa nhổ ra vài bún máu ra, hắn lấy ra một thân thứ gì đó đểvào trong miệng, một bên nhai nuốt lấy, thần sắc trên mặt biến hóa bất định.
Sau đó hắn lấy ra một khối ngọc bội màu vàng giơ tay lên trên không trung đánh ra vài đạo ấn phù, đều hợp nhập vào trong kim bài kia, sau đó lăng không vỗ xuống.
Kim bài lập tức xoáy hai vòng, liền hóa thành một đạo quang mang bắn đi, trực tiếp trốn vào vô hình.
Mấy ngày sau, trên hồng sắc chi hải lần nữa xoáy lên sóng lớn, một lối đi trực tiếp mở ra trên mặt biển.
Lý Vân Tiêu hóa thành một đạo lôi quang phi độn ra, hiện hình trên bầu trời.
Hắn liếc nhìn biển cả, tựa hồ cảm ứng được gì đó, khẽ chau mày, liền hóa thành lôi quang bay về phía Hải Hoàng Điện.
– Ngươi đã đến rồi.
Trên không Hải Hoàng Điện hiện ra một đạo quang ảnh, dần dần ngưng tụ thành bộ dạng Ba Long, mang trên mặt vẻ vui mừng kích động.
Lý Vân Tiêu nhẹ gật đầu, nói:
– Đa tạ Hải Hoàng đại nhân thành toàn, thần hỏa kia đã có biến hóa cực lớn, đốt Thất Tinh Đăng tất nhiên không thành vấn đề.
Ba Long nói:
– Mấy năm qua thử vô số lần, hi vọng càng lớn thất vọng liền càng lớn, lòng ta đã rất nhạt rồi.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Lần này sẽ không khiến ngươi thất vọng đâu.
– Hy vọng đi.
Ba Long thở dài một tiếng, nói:
– Đi theo ta.
Hắn hóa thành một đạo quang mang trực tiếp bay tới, thoáng cái bao trùm lấy Lý Vân Tiêu, lập tức biến mất trên bầu trời.