Người nọ sau khi sợ, bị Lý Vân Tiêu vạch trần, trong con ngươi lập tức hiện lên một tia âm độc, lạnh giọng nói:
– Ngươi quả nhiên không phải Võ Đế lục tinh bình thường, nếu không đạo thần niệm này của ta đã dư giết ngươi rồi.
Lý Vân Tiêu âm thanh lạnh lùng nói:
– Ẩn tàng một đạo thần niệm trong dung nham, ngươi rốt cuộc là người phương nào? Đạo thần niệm này không thể cố ý chờ ta được, sợ rằng đã ẩn núp không biết bao nhiêu năm rồi a.
Người nọ sắc mặt đại biến, trong mắt tuôn ra sát cơ rất mạnh:
– Không lưu ngươi được rồi!
Hắn xoay chuyển ánh mắt, lập tức thấy được hai cây hỏa trụ vọt lên, cười một tiếng dữ tợn, trong chốc lát thân ảnh lóe lên, liền biến mất tại chỗ.
Lý Vân Tiêu biến sắc, thuấn di bắt được tốc độ và quỹ tích của hắn, một cái thuấn di đã xuất hiện ở trên không hình chiếu Sơn Hà Đỉnh, chém tới một kiếm kia.
“Phốc phốc”
Người nọ vừa vặn hiện ra, lập tức đã bị kiếm thế chém thành hai nửa.
– Không có tác dụng đâu, ở chỗ này ta là Bất Tử Chi Thân, trừ phi ngươi luyện hóa đạo thần niệm này của ta, nhưng điều này có thể sao?
Thân thể bị chém thành hai khúc kia một nửa lập tức trở lại thành hình người như cũ, một quyền liền đánh tới hư ảnh Sơn Hà Đỉnh.
Một nửa khác lại lăng không hóa thành một cây trường thương, đâm mạnh tới Lý Vân Tiêu.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu đại biến, trực tiếp hóa thành lôi điện độn ra mấy mét, xuất hiện ở bên cạnh Sơn Hà Đỉnh đánh một đạo quyết ấn vào thân đỉnh
“Phanh”
Sơn Hà Đỉnh có chút rung chuyển, hình chiếu chấn động mãnh liệt một cái.
Đột nhiên trên hỏa trụ hiện ra một đạo vòng xoáy, chậm rãi mở ra một cái hố.
Đồng tử người nọ co rụt lại, chỉ thấy trong động tối như mực kia đột nhiên đánh ra một cổ quyền ý, chấn bạo hết không gian bốn phía.
“Phanh”