Trong mắt Cốt Hồng càng thêm băng lạnh, lăng không điểm ra một ngón tay, một tia thanh mang xuất hiện trên không trung, hội tụ lại thành một đoàn, như một cái lưới lớn, thoáng cái liền bao phủ lấy Thủy Tiên, mang nàng trở về chỗ cũ.
Sau đó những tóc xanh kia lại tản ra, quấn ở bên người Thủy Tiên, hóa thành một đạo vòng tròn thanh sắc, trực tiếp khắc sâu vào khắp mặt đất.
Trên mặt Thủy Tiên đại biến, lần nữa thả người muốn xông lên.
Nhưng trên mặt đất chợt lóe lên vòng sáng xanh, một đạo lực lượng vô hình lập tức bắn nàng về.
Thủy Tiên giận tím mặt, trong tay lóe lên kim quang, Đại Xảo Bất Công Kiếm liền bị nắm ở trong tay, vô số Ma Ha cổ văn từ trên thân kiếm tuôn ra, một kiếm đâm ra ngoài.
“Loong coong”
Đại kiếm đâm vào trên ánh sáng xanh kia, không thể rung chuyển chút nào cả.
Cốt Hồng quay đầu lại, lộ ra một chút dị sắc, lạnh lùng nói:
– Thực lực Thủy Tiên sư muội tiến rất xa ah, cứ hảo hảo ở lại đây bế quan, tranh thủ đề cao thêm một tầng đi.
Cả người hắn lóe lên liền biến mất khỏi Sám hối chi nhai.
– Trở về, ngươi trở lại cho ta ah.
Thủy Tiên nổi giận đứng kêu to trên vách đá dựng đứng, kiếm trong tay không ngừng chém khắp mọi nơi, chấn xuất ra đạo đạo hỏa hoa, lại không làm nên chuyện gì cả.
Bên trong Thiên Địa Dong Lô, Lý Vân Tiêu lẳng lặng xếp bằng trên không trung, giờ phút này một thân da thịt cũng hiện ra đỏ bừng, giống như bị nướng chín vậy.
Hắn dần phục hồi tinh thần lại tử nhập định, nhìn chằm chằm vào dung nham hỏa trụ trước mắt, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Thiên Địa Dong Lô này bị ngâm trong biển rộng, nếu quanh năm bị người sử dụng, hấp thu Liệt Diễm chi hỏa trong đó vậy thì tất nhiên phải bị tiêu hao đi.
Nhưng hắn phát hiện vô luận chính mình và Phượng Hoàng có hấp thu như thế nào thì hỏa hệ nguyên tố ở bốn phía cơ hồ đều không chút biến hóa, giống như cuồn cuộn không dứt, vĩnh viễn không hao tổn hết vậy.