Khuôn mặt thủy chung mang theo mỉm cười của Hải Hoàng bỗng nhúc nhích, trầm mặc một hồi, cuối cùng thở dài một tiếng, nói:
– Nếu là vào năm năm trước, ta thật đúng là có ý đó. Nhưng hiện giờ, hai quyển thần quyết này đối với ta mà nói, đã không có ý nghĩa quá lớn rồi.
Thần sắc Lý Vân Tiêu khẽ động, nói:
– Có quan hệ đến Thất Tinh Đăng kia sao?
Trên mặt Hải Hoàng hiện lên một vòng đau xót, gật đầu nói:
– Đúng là Thất Tinh Đăng kia, nó đã hao phí quá nhiều Chân Nguyên của ta, tu vị võ đạo cũng ngã xuống cảnh giới, khó có thể khôi phục lại được rồi.
– Cái gì?
Lý Vân Tiêu và Diệp Phàm đều kinh hãi, bọn hắn tự nhiên hiểu rõ ngã xuống cảnh giới là có ý gì.
Võ đạo một đường như đi ngược dòng nước, không tiến liền thối, một khi sinh ra lui bước vậy thì cuộc đời này không cách nào tiến thêm được nữa rồi.
Hải Hoàng có chút im lặng, cười khổ nói:
– Trừ phi là bốn quyển thần quyết tề tựu, lại hiện ra 3000 cổ kinh văn để cho ta tìm hiểu, nếu không hết cách xoay chuyển rồi.
Lý Vân Tiêu và Diệp Phàm đều im lặng, tự nhiên hiểu rõ võ đạo lui về phía sau đối với một gã võ giả là thống khổ lớn cỡ nào, huống chi là người đứng ở đỉnh phong toàn bộ Thiên Võ Giới như Ba Long chứ.
Hải Hoàng nói:
– Tình trạng của ta hiện giờ chính là bí mật lớn nhất của Hải chi sâm lâm, kính xin nhị giữ kín giúp ta, nếu không một khi truyền ra, ta sợ rằng tứ hải sẽ nhấc lên sóng gió mất.
Lý Vân Tiêu trong lòng khẽ nhúc nhích, địa vị Hải Hoàng trong toàn bộ tứ hải giống như thần linh, chẳng lẽ cũng sẽ có người có lòng bất chính?
Hắn nghĩ đến Nghiễm Pháp và Nghiễm Nghiêm trước kia, lại dám ngang nhiên phản bội, xem ra trong tứ hải cũng không bình tĩnh ah:
– Yên tâm, nếu Hải Hoàng đại nhân đã mở miệng, hai người a tự nhiên giữ nghiêm. Chỉ là ta có một chuyện không rõ, Đại Giới Thần Quyết và Đại Diễn Thần Quyết, hoàn toàn là hai quyển thần quyết khác nhau, sao lại là tồn tại tiếp cận Ma Ha Cổ Kinh nhất được?