– Rầm
Một mảnh toàn bộ thế giới mới hiện ra ở trước mắt.
– Oa đẹp quá a!
Diệp Phàm nhịn không được sợ hãi than một chút, đứng trên bầu trời màu lam, phiêu đãng mây trắng, trong đó mấy đóa hiện ra màu sắc rực rỡ.
Thế giới như là bị nước mưa rửa sạch giống nhau, thành phiến che trời cổ thụ lâm kéo dài đến chỗ xa vô cùng, một mảnh xanh ngắt ướt át nùng xanh biếc, linh khí như là thanh nhã tơ lụa, trên không trung cho nhau đan vào, không ngừng mà bốc lên khuếch tán.
– Cũng rốt cục đã trở về nhà!
Thủy Tiên vui sướng nhảy dựng lên, vỗ tay hét lớn:
– Phụ hoàng, mẫu thân, ta đã về rồi
Thanh âm thoáng cái truyền tới cực xa.
Rất nhanh liền có đáp lại, mấy đạo quang mang chạy như bay tới, hóa ra ba đạo nhân ảnh, đều là gương mặt cực kỳ trẻ tuổi.
Một người trong đó cười nói:
– Thủy Tiên sư muội rốt cục đã trở về, Ma Sa đại nhân đâu, thế nào không cùng nhau trở về?”
Ánh mắt của hắn ở trên người Lý Vân Tiêu và Diệp Phàm đảo qua, lông mi không thể phát giác nhẹ nhàng nhíu một chút.
Vẻ mặt hưng phấn của Thủy Tiên thoáng cái ảm đạm xuống tới, bi thương khóc không ra tiếng:
– Ô ô ô, Ma Sa đã chết, ô ô ô.
– Cái gì? Đã chết, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Người nọ lấy làm kinh hãi, sau đó trên mặt lộ ra vẻ giận dử:
– Là người phương nào có gan lớn như trời tử, lại dám giết Ma Sa đại nhân!
Khí tức trên người hắn ở dưới kinh sợ tản ra, dĩ nhiên là bát tinh Vũ Đế cảnh giới, hoàn hữu ý vô ý hướng phía Lý Vân Tiêu và Diệp Phàm khẽ liếc mắt một cái.
Thủy Tiên ai oán một hồi, không biết nói từ đâu. Nếu nói đến cái chế của Ma Sa, có lẽ nên tính toán ở trên người Lý Vân Tiêu và Bạc Vũ Kình, nhưng Lý Vân Tiêu hiện giờ là bạn không phải địch, quan hệ giữa Bạc Vũ Kình vớig Lý Vân Tiêu cũng là bạn không phải địch, khoản sổ sách này không cách nào tính toán được rồi.