Mục Nhất Thông suốt sắc mặt đại biến, cả kinh nói:
– Ngươi, các ngươi là người của Phù Diêu Thánh Cung?
Bốn chữ “Phù Diêu Thánh Cung” vừa ra, Lý Vân Tiêu cũng là cả người đại chấn, mạnh mẽ hướng về ba người ngóng nhìn đi.
Bế Nguyệt xấu hổ nũng nịu cười nói:
– Hì hì, nghĩ không ra Mục gia đại nhân cũng biết Phù Diêu Thánh Cung chúng ta, thật để cho ta mừng rỡ đấy.
– Hi hi hi…
Phía sau nàng hai gã nữ đệ tử cũng là nhịn không được che miệng mà cười, đều là xinh đẹp, minh diễm động nhân.
Mục gia huynh đệ tựa hồ đã không có cái loại cuồng vọng kiêu ngạo lúc trước, trái lại sắc mặt trầm xuống, hừ nói:
– Nghiễm Nguyên, ngươi nếu đã tìm Mục gia chúng, vì sao lại tìm tới Thiên Diệp Đảo Rõ ràng là đối với chúng ta không tín nhiệm!
– Ai nha nha, Mục gia đại nhân hiểu lầm.
Bế Nguyệt xấu hổ che mặt cười nói:
– Nghiễm Nguyên đại nhân đầu tiên là tìm đến Thiên Diệp Đảo chúng ta, chỉ là chúng ta thực lực hữu hạn, khó thành đại sự. Nghiễm Nguyên đại nhân lúc này mới tìm Đại đương gia của các ngươi. Có Mục gia huynh đệ ở đây, đừng nói chính là Đông Hải chi chủ, coi như là tứ hải cộng chủ, cũng là chớp mắt sẽ bị giết.
Mục gia hai người lúc này mới sắc mặt tốt đẹp hơn một ít, hơn nữa cũng có chút ngượng ngùng đứng lên, Mục Nhất Quân kinh ngạc nói:
– Tứ hải cộng chủ sợ rằng sẽ không phải dễ dàng g**t ch*t như vậy.
Nghiễm Nguyên mặc kệ để ý tới hai người này, hướng phía Phù Diêu Thánh Cung ba người nói:
– Thay ta đa tạ cung chủ đại nhân, nếu là chuyện thành, tất nhiên tự mình đăng môn bái tạ.
Bế Nguyệt xấu hổ liên tục xua tay, cười nói:
– Cái đó và Phù Diêu Thánh Cung chúng ta không có quan hệ gì, chỉ là Bế Nguyệt ta xấu hổ tự mình nguyện ý trợ giúp đại nhân của ngươi, đại nhân có thể minh bạch?