Nhắc tới Tử phu nhân, trong mắt hắn hiện lên sát khí hàn lãnh.
Lý Vân Tiêu thử dò xét nói:
– Ngươi gặp gỡ qua bọn họ?
Nghiễm Nguyên không e dè nói:
– Thiếu chút nữa gặp gỡ, may mà ta đi được mau, nghĩ không ra Bạc Vũ Kình dám phản bội ta, nhân loại các ngươi thật là không đáng tin cậy a!
Ánh mắt của Lý Vân Tiêu chuyển động, nói:
– Nguyên lai còn chưa đánh một trận, ngươi dựa vào cái gì tự tin có thể đánh bại đối phương? Ta có thể nói cho ngươi biết một kiện tin tức xấu, Nghiễm Hiền đã chiếm được Hám Long Chùy.
– Cái gì?
Nghiễm Nguyên kinh hãi, thất thanh nói:
– Vũ Địa Tỏa Long Đại Trận Hám Long Chùy?
Lý Vân Tiêu nói:
– Nga? Ngươi cũng biết vật ấy?
Sắc mặt của Nghiễm Nguyên trở nên cực độ khó xem, cắn răng nói:
– Ngươi xác định?
Lý Vân Tiêu nói:
– Đương nhiên, bởi vì vật kia là ta từ trong Vũ Địa lấy ra, đồng thời tự tay giao cho Nghiễm Hiền.
Thân thể của Nghiễm Nguyên chấn động, trong tròng mắt phun ra vô biên lửa giận, sát khí trực tiếp bao phủ Lý Vân Tiêu, cả giận nói:
– Chết tiệt!
Lý Vân Tiêu nói:
– Trước tiên đừng kích động, ta nếu nói cho ngươi biết chuyện này, tự nhiên là có phương pháp phá giải.
Hắn lập tức đem bí thuật đều cho biết, nói:
– Đây chưa chắc không phải một biện pháp tương kế tựu kế, đánh chết Nghiễm Hiền.
Nghiễm Nguyên có chút không tin, hoài nghi nói:
– Ngươi sẽ tốt như vậy? Cứ như vậy không ràng buộc đem bí pháp truyền cho ta?
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Đừng quên, Nghiễm Hiền là muốn phải giết ta, mà giữa ta và ngươi, còn có dư địa thương thảo.
Nghiễm Nguyên bỗng nhiên cả kinh, tựa hồ nghĩ tới điều gì:
– Đạo long tức chi lực kia, chẳng lẽ ngươi là đạt được từ Vũ Địa? Lẽ nào ngươi...
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
– Trước tiên đối phó Nghiễm Hiền đi!