Nghiễm Thuận sắc mặt âm trầm, tâm tình của hắn cũng từ từ ổn định lại, cảm giác phẫn nộ cũng từ từ tiêu tán, nhìn mọi người vội vội vàng vàng, tâm tư bắt đầu bò.
– Công chúa điện hạ, không cần khổ sở. Chủ mẫu đại nhân vô cùng phẫn nộ rồi.
– Xin lỗi. Muốn ta thông tri phụ hoàng việc này, ta thực sự làm không được.
Thủy Tiên có chút sụt sùi khóc lóc, gương mặt bất lực và điềm đạm đáng yêu.
Nghiễm Thuận nhẹ nhàng nuốt xuống một chút, tư nhuận yết hầu khô khốc của mình, nói:
– Công chúa nhân tâm, trách không được ngươi. Việc này Đông Hải có thể tự mình thu xếp.
Thủy Tiên thấp thỏm bất an trong lòng, cẩn thận hỏi:
– Nếu là bắt được Lý Vân Tiêu, cũng không thể được… Cũng không thể được giết hắn?
Nghiễm Thuận nhướng mày, lộ ra vẻ không hài lòng, nói:
– Việc này đã không phải ta có thể làm chủ, nhưng ta nghĩ hơn phân nửa là không thể.
Trên mặt của Thủy Tiên thần sắc ảm đạm xuống tới, nàng cũng biết mình đây là hy vọng xa vời.
Lý Vân Tiêu gây ra động tĩnh lớn như vậy, trực tiếp lật tung tổ chim, chặt đứt linh mạch, đặt ở bất kỳ một cái tông môn đại phái nào, đều là cục diện không chết không thôi.
– Hi vọng Lý Vân Tiêu vận khí tốt, thoát được mau, mau trốn ly Đông Hải.
Thủy Tiên hai tay hợp ở trước người, thấp giọng cầu khẩn đứng lên.
Nghiễm Thuận một trận không nói gì, đồng thời trong mắt lóe lên vẻ lo lắng, nội tâm đối với Lý Vân Tiêu sinh ra vô cùng ghen tỵ và oán hận.
– Nếu là hắn thoát đi Đông Hải, đó chính là trò cười lớn của cả hải tộc chúng ta!
Đột nhiên một bên Linh Tâm thức tỉnh lại, chậm rãi mở mắt ra nói rằng.
Trên mặt nàng bình tĩnh không gì sánh được, chỉ là sắc mặt thoáng tái nhợt, cùng với khóe miệng vẫn còn lưu lại vết máu.
– Cô cô, ta không muốn Lý Vân Tiêu chết a!