Nghiễm Chính thoáng cái mặt xám như tro, quay người bỏ chạy, chỉ cần ra khỏi không gian quỷ quái bị đại trận kia ảnh hưởng là hắn có thể khôi phục lại lực lượng, có thể dễ dàng đánh bại người này rồi
Nhưng thân thể của hắn vừa mới khẽ động, Lý Vân Tiêu đã thuấn di ở trước mặt hắn, lạnh lùng nhìn hắn.
– Ngươi, ngươi muốn làm gì? Ta chính là Đại vương tử Đông Hải, chẳng lẽ ngươi dám động ta?
Nghiễm chính cảm thấy sợ hãi l, vội vàng uy h**p nói.
Nghiễm Thuận thì có tâm tình hoàn toàn trái lại, hai tay khẩn trương đều chảy ra mồ hôi lạnh, tuy rằng hắn cũng khiếp sợ vì thủ đoạn của Lý Vân Tiêu, nhưng giờ phút này quan trọng nhất vẫn là khiến Lý Vân Tiêu trực tiếp g**t ch*t Nghiễm Chính.
– Vân Tiêu công tử, đại cả ta luôn có tính có thù tất báo. Nhớ rõ có lần một gã Hải tộc nói lời vũ nhục hắn, đại ca lúc ấy còn không phải đối thủ người nọ, nhưng sau khi trở về liền triệu tập đại quân diệt sạch toàn tộc người nọ. Kính xin Vân Tiêu công tử thông cảm một chút, có thể giơ cao đánh khẽ, buông tha đại ca ta.
Nghiễm Thuận hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói.
Người sáng suốt nghe xong đều hiểu rõ, lời ấy nhìn như cầu xin tha thứ, kì thực dấu diếm sát tâm thật lớn.
Nghiễm Chính cũng không phải người ngu, kinh sợ nói:
– Nghiễm Thuận ngươi..., dã tâm thật ác độc ah!
Lý Vân Tiêu càng thêm minh bạch ý của hắn, cười lạnh một tiếng nói:
– Như vậy ah, xem ra Nghiễm Chính vương tử cũng là người thông minh co được dãn được đấy. Ta cũng không phải đao phủ, như vậy đi, chỉ cần ngươi quỳ xuống dập đầu nhận sai, ta sẽ tạm tha ngươi
Sắc mặt Nghiễm Chính đại biến, tức giận nói:
– Ngươi, ngươi dám nhục nhã ta như thế sao?
Nghiễm Thuận lại đại hỉ, kích động nói:
– Vân Tiêu công tử quả nhiên từ bi vi hoài, không hổ là người mà phụ vương thưởng thức.