Hai người vừa thấy, biểu lộ không đồng nhất, Dương Nguyên Thư mặt lộ vẻ hoảng sợ, bản thân hắn chính là Đại Thuật Luyện Sư, sớm đã đoán được mình đang ở nơi nào rồi.
– Đại nhân, ta và ngươi không oán không cừu, kính xin thả ta một mạng.
Hắn vừa nhìn thấy Lý Vân Tiêu liền vội cầu xin tha thứ.
Lý Vân Tiêu chỉ vào Tân Thần, nói:
– Các ngươi hạ cấm chế trong cơ thể hắn là có mục đích gì?
Sắc mặt Dương Nguyên Thư biến hóa, trong mắt hiện lên một tia do dự, vội hỏi:
– Thân phận ta hèn mọn, cũng không biết việc này.
Trong mắt Tân Thần tuôn ra hàn mang, trên người hiển hiện sát cơ.
Dương Nguyên Thư sợ hãi nói:
– Thật sự, ta thật sự không biết ah, hai vị đại nhân bỏ qua cho ta đi.
Lý Vân Tiêu tâm niệm vừa động, Cố Nguyệt Sinh chợt xuất hiện ở trước mặt, lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Sau đó hắn vội vàng hành lễ với Lý Vân Tiêu, nói:
– Vân Tiêu đại nhân gọi ta đến chuyện gì?
Lý Vân Tiêu nói:
– Ngươi có nhận ra người này không?
Cố Nguyệt Sinh và Dương Nguyên Thư vừa thấy nhau, hai người đều lắp bắp kinh hãi, trực tiếp gọi ra tên đối phương
Thần sắc trên mặt Dương Nguyên Thư âm tình bất định, lạnh lùng nói:
– Thì ra là Nguyệt Sinh sư đệ, ta và sư tôn còn tưởng rằng ngươi đã sớm chết rồi đấy.
Trên mặt Cố Nguyệt Sinh như phủ sương lạnh, cũng lạnh lùng nói:
– Cho dù chết rồi, sư tôn sẽ để ý sao? Hắn truyện cho ta những bí pháp chi thuật kia, không phải là để cho ta từng bước một đi về hướng tử vong sao?
Dương Nguyên Thư quát lạnh nói:
– Câm miệng, sư tôn truyền cho ngươi vô thượng thuật đao, ngươi cũng không biết cảm ơn, ngược lại còn ngang ngược chỉ trích, thật không bằng súc sinh.
Cố Nguyệt Sinh không để ý tới hắn, mà nói với Lý Vân Tiêu:
– Vân Tiêu đại nhân, người này là một trong các đệ tử tâm phúc nhất của Khâu Mục Kiệt. Đệ tử Khâu Mục Kiệt có hơn hai mươi người, nhưng phần lớn đều giống như ta, nửa làm đệ tử, nửa làm vật thí nghiệm. Chỉ có Dương Nguyên Thư này cùng với một người khác, mới chính là đệ tử đích truyền y bát mà Khâu Mục Kiệt nhận định.