Xa Vưu cả kinh, lập tức nhìn ra bóng người kia là Lý Vân Tiêu, không nói hai lời, quyết ấn trong tay tản ra, đồng thời hóa thành Long hình phóng vào trong Thâm Uyên kia.
– Đáng chết, đuổi
Long Thủ giận dữ rống lên, rút kiếm nơi tay, hóa thành một đầu Thanh Long, gầm thét đuổi theo.
Mười tên Long vệ khác sau ngốc trệ ngắn ngủi, nguyên một đám cũng toàn thân rung mạnh, giận dữ đuổi vào.
Thủ vệ vô số năm qua, chưa bao giờ giống như hôm nay, bị người lấy đi Hám Long Chùy, càng xâm nhập vào chỗ thần thánh nhất trong Vũ địa.
Cảm giác sỉ nhục cực lớn tuôn ra trong lòng mỗi gã Long vệ, nếu lập tức đã có giác ngộ cái chết, nhất định phải gạt bỏ đối phương
Sau khi Lý Vân Tiêu bay vào Thiên chi thâm uyên, bốn phía đều là tiếng nước róc rách, cùng với không gian đen kịt vô cùng vô tận, như ở Vực Ngoại Tinh Không vậy, nhưng so với tinh không càng thêm hắc ám, không có một tia hào quang.
Hắn rất nhanh liền cảm giác được hơn mười đạo khí tức cường đại sau lưng đuổi theo, cười khổ một tiếng liền đẩy nhanh tốc độ.
Bất quá theo không ngừng xâm nhập, hắn lại càng thêm mừng thầm.
Thần thức đi vào càng sâu càng bị trở ngại lớn, dùng thần trí của hắn cũng chỉ có thể phóng ra ngoài phạm vi trăm mét, hơn nữa phạm vi này còn đang không ngừng thu nhỏ lại.
Kể từ đó, những người ở sau lưng muốn bắt được hắn, quả thật khó như lên trời rồi.
Hắn liền thả chậm tốc độ, bắt đầu cẩn thận che dấu thân hình mình.
Dù sao nơi này quá mức thần bí, ngàn vạn đừng chủ quan nhất thời mà vẫn lạc mất, vậy thì thật sự gặp quỷ rồi.
– Hừ ngươi cho rằng có thể đục nước béo cò sao?
Đột nhiên bên tai truyền đến âm thanh lạnh như băng của Long Thủ.
Lý Vân Tiêu đột nhiên hoảng hốt, sợ hãi nhìn lại mọi nơi, chỉ thấy chỗ thần thức cảm giác được, một người rút kiếm chậm rãi đi tới, khí tức trực tiếp tập trung lây hắn.