Tám cỗ thi thể lập tức bị sức mạnh to lớn chấn động, tuy rằng không đến mức trọng thương, nhưng hành động trở nên chậm chạp, lực lượng và da thịt trên thi thể cũng bắt đầu bị ăn mòn từng chút một, hóa thành hư vô biến mất.
Lý Vân Tiêu thử mấy lần muốn kéo những thi khôi này vào trong Giới Thần Bi, lại phát hiện ý chí của bọn hắn đã sớm bị quái lực khống chế, căn bản không bị tinh thần lực của mình ảnh hưởng. Hoặc là nói những thi khôi này đã không có ý thức tự chủ của bản thân nữa, trừ phi đánh chết người điều khiển là Dương Nguyên Thư.
– Quyền Chấn Thiên Hạ.
Một cỗ thi khôi chủ tướng đánh ra quyền ý vô biên, phá vỡ lấy thế giới chi lực, vọt ra ngoài.
Lý Vân Tiêu hóa ra ba đầu sáu tay, trong đó một cánh tay giơ Mộ Vân Kính lên cao, kính quang chiếu xuống dưới chấn nhiếp tên chủ tướng kia.
Sau đó một cánh tay cầm lấy cái búa, nện mạnh xuống dưới.
“Ầm ầm”
Một tia sét chợt phá không mà đi.
Tên chủ tướng kia dưới kính quang hành động trở nên chậm chạp, một quyền đánh tới tia chớp, vừa mới đánh ra một nửa, đạo lôi đình kia trong chốc lát đã hóa thành lôi hải, gào thét mà rơi xuống
“Oanh”
Thi khôi bị đẩy lui lại dưới trấn áp của thế giới chi lực, hơn nữa làn da trên người cũng bị đốt thành một mảnh cháy đen.
Thi khôi còn lại cũng nhao nhao thi triển ra tuyệt kỹ, liên thủ tản ra một cổ khí tức kinh khủng, thay đổi liên tục như đám mây.
Sức mạnh to lớn mênh mông của Giới Thần Bi bị cổ lực lượng này chấn khai, hào quang trên đó lập lòe, hai đạo thân ảnh bay ra, đúng là Tân Thần và Ác Linh, hai cỗ khí tức cường đại lan tràn ra, áp tới những thi khôi kia.
– À? Đây là?
Dương Nguyên Thư thoáng cái choáng váng, không rõ sao lại đột nhiên nhiều ra hai người, hơn nữa thực lực còn vọt thẳng đến Võ Đế cửu tinh, chỉ riêng khí tức đã ép thi khôi đang xao động về.