Hoàng kim long cốt đẳng cấp mặc dù không bằng long bí, nhưng trong đó long lực lại chỉ có hơn chứ không kém.
Nhuận Tường tinh huyết càng là Lý Vân Tiêu lưỡng thế làm người, đã gặp cực mạnh long huyết.
Trước mắt cỗ long khu này, đã là tồn tại trên đời tiếp cận chân long nhất.
Yêu Long bay vào long khu, sau đó một đôi mắt thâm thúy như biển chợt nhắm lại, tất cả khí cơ bắt đầu nội liễm.
Công phu mấy lần hô hấp, toàn bộ long khu trong nháy mắt trở nên phổ thông, ngoại trừ nhìn qua khí vũ bất phàm ra, không cảm giác bất kỳ khí tức gì, thậm chí sinh cơ đều không thể phát hiện, như là hóa gỗ vậy.
Viên Cao Hàn nuốt nước miếng để tư nhuận cổ họng khô khốc, hắn biết loại trạng thái khí cơ nội liễm này, chứng minh Yêu Long bắt đầu dần dần nắm trong tay và dung hợp thân thể.
Bên ngoài bình tĩnh, chính là ba đào cuộn trào mãnh liệt tranh đấu, long khu dường như huyền khí vậy, kháng cự lực ngoại lai nắm trong tay, không ngừng có hơi thở phá thanh ở trong thân thể vang lên, nhưng trên mặt mũi cũng vùng xung quanh lông mày chưa từng nhíu một cái.
Viên Cao Hàn nhịn không được hỏi nói:
– Cỗ thân thể này rốt cuộc là cấp bậc gì tồn tại? Còn có Sơn Hà Đỉnh, vì sao ta chưa từng nghe qua?
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nói rằng:
– Thế giới to lớn, ai dám nói mình hiểu được hết thảy? Người luôn luôn ở trong không ngừng học tập mà trưởng thành, trước đây không biết, hiện tại chẳng phải sẽ biết rồi sao?
Sắc mặt của Viên Cao Hàn trầm xuống, cả giận nói:
– Lý Vân Tiêu, đừng tìm ta múa mép khua môi ngươi rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật gạt ta? Đừng quên chuyện vừa mới đạt thành kết minh.
Hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, muốn đem vỏ ngoài của hắn trực tiếp xem thấu, hận không thể vọt vào trực tiếp sưu hồn phách của hắn, để tất cả bí mật tiết lộ đi ra.