Viên Cao Hàn toàn thân chấn động, trong song đồng mạnh mẽ bộc phát ra tinh mang, kinh hãi nói:
– Đây là…
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Cao Hàn huynh không phải muốn xem đánh nhau sao? Thế nào đột nhiên có tinh thần như vậy?
Viên Cao Hàn không để ý Lý Vân Tiêu châm chọc, trong mắt tinh mang dần dần hóa thành hàn khí vô biên:
– Không nên dụ dỗ tính tò mò của ta!
Hai mắt của hắn nhìn chằm chằm vào quan tài trong hình ảnh, không nháy mắt một cái, nhưng hàn khí phát ra quá mức, hai tay nắm xiết thật chặt.
Lý Vân Tiêu nhìn thấu nội tâm hắn ba động, xem ra Viên Cao Hàn đã nhận ra lai lịch của ba cỗ quan tài này.
Đổi lại là hắn, cũng tất nhiên là có biểu tình và thần thái này.
Ảnh tượng tiếp tục buông xuống, ba cỗ quan tài mở ra, bộ dáng ba người Quan Viêm lập tức hiển lộ ra.
– A!
Viên Cao Hàn kinh sợ hét lớn một tiếng, tức giận nói:
– Là ai người này là ai?
Gương mặt của hắn dữ tợn đáng sợ, cả người đang kịch liệt run rẩy, ngay khi ba cổ thi thể bắt đầu thi triển tuyệt học cả đời công kích Lý Vân Tiêu, toàn thân Viên Cao Hàn càng sắc mặt trắng bệch.
Lý Vân Tiêu vung tay lên, đem ảnh tượng xóa đi, khẽ cười nói:
– Cao Hàn huynh, đều lớn tuổi như vậy rồi, chuyện gì chưa từng thấy qua, hà tất phát ra lửa giận lớn như vậy?
Sắc mặt của Viên Cao âm trầm không ngớt, lạnh giọng nói:
– Thánh Vực mộ địa có lực lượng tuyệt mạnh thủ hộ, người thường căn bản không có khả năng lẻn vào.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Luyện thi thuật lợi hại như vậy, tại sao có thể là người thường. Thế giới này, có quá nhiều chuyện ngoài ý muốn chúng ta không nghĩ tới.
Trong mắt Viên Cao Hàn hàn khí không ngừng lóe ra, tựa hồ đang suy tư điều gì.
Hắn mạnh mẽ nghiêng đầu lại, hai tròng mắt hầu như phun ra hỏa diễm nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, gằn từng chữ nói: