Lý Vân Tiêu cau mày nói:
– Hồng thạch rốt cuộc có gì trọng yếu? Có thể quan hệ đến Đông Hải sinh tử tồn vong?
Nghiễm Hiền nói:
– Nơi đây linh khí ngươi cảm thấy thế nào?
– Cường đại, cũng không phải cường đại bình thường.
Lý Vân Tiêu hâm mộ nói:
– Nơi đây bản thân linh mạch đã không giống bình thường, hơn nữa tụ linh loại đại hình trận pháp, có thể so với thiên hạ bất luận một chỗ thánh địa tu luyện nào.
Nghiễm Hiền nói:
– Ngươi sẽ không có cảm thụ được có chỗ nào không đúng sao?
– Chỗ không đúng?
Lý Vân Tiêu nheo mắt, bắt đầu nhắm hai mắt cảm thụ.
Qua mấy lần hô hấp, hắn mở mắt ra, lộ ra một tia vẻ kinh dị, nói:
– Trong linh khí này ẩn chứa một ít âm khí?
– Không sai!
Nghiễm Hiền khen:
– Không hổ là cửu giai Thuật Luyện Sư, linh khí biến hóa nhỏ bé như vậy cũng có thể cảm thụ đi ra. Nơi đây linh mạch chính là âm hàn chi mạch, nếu là lâu dài, đối với thân thể sẽ tạo thành thương tổn khó có thể lường được. Mà chúng ta cũng không phải là Thuật Luyện Sư, lúc trước đời thứ nhất di chuyển ở đây các đời trước, đều là trúng phải âm hàn chi độc, khó có thể hóa giải.
Lý Vân Tiêu nói:
– Thì ra là thế sau này nhất định là có cao nhân chỉ điểm, cho các ngươi dùng hồng thạch ngăn chặn linh mạch chi nhãn, hồng thạch chính là cực dương chi thạch, có thể đem khí âm hàn hóa giải đi.
Nghiễm Hiền nói:
– Tài trí của ngươi thật sự là làm cho người ta không an lòng.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Tài trí cao có ích lợi gì? Cũng thành tù nhân của ngươi? Ta hiện tại rốt cuộc minh bạch tiểu Hồng vì sao có thể biến hóa ra rồi, bởi vì nhiều năm ngăn ở trên linh mạch chi nhãn, lấy được tư nhuận, coi như là khối đá bình thường cũng có thể thành tinh.