Trong lòng hắn dâng lên liễu mãnh liệt đố kị, nếu chính mình có thực lực như vậy chính là thật là tốt biết bao a
Lúc này hắn kỳ vọng nhất hai người có đồng quy vu tận, đó mới thống khoái
– Lấy tứ tinh Vũ Đế có thể thừa thụ một kích của, coi như là dị số rồi.
Nghiễm Nhạc phục hồi tinh thần lại, thản nhiên nói:
– Như vậy cũng tốt, vốn tưởng rằng sẽ là một hồi tranh đấu không thú vị đấy.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Vốn là không thú vị đến cực điểm.
– Tiện nhân chính là già mồm cãi láo!
Nghiễm Nhạc hét lớn một tiếng, trong tay trường tiên lâm không chụp được, “Ba” một tiếng, toàn bộ không gian tùy theo khẽ động, một đạo cự ápnhư núi lâm không mà đến, toàn bộ đáy biển đại địa nứt nẻ mở ra, đất rung núi chuyển
Hai tay của Lý Vân Tiêu giơ kiếm về phía trước, nhân kiếm hợp nhất, từng đạo kim sắc ký hiệu bay ra, cả người hóa thành một đạo kiếm quang, chém rách vô cùng uy áp, phóng lên cao.
Sau đó một chiêu kiếm quyết Thiên Chinh Hạo Nhiên liền chém xuống, liệt địa thiên lý.
Hắn lúc này chỉ có bằng vào kiếm chi quy tắc cùng với Nghiễm Nhạc đánh nhau, kiếm chiêu căn bản không dám thi triển ra.
Nghiễm Nhạc thầm giật mình, đối phương phát huy được lực lượng đã đạt được tầng thứ của cao giai Vũ Đế, hơn nữa nhìn còn thành thạo như vậy.
– Vân Long Trảm!
Tay trái của hắn trên chủy thủ đen kịt lòe ra hắc mang, lăng không chém đi ra ngoài.
– Ầm ầm…
Lưỡng đạo trảm kích oanh cùng một chỗ, trực tiếp chấn nước biển chưng khô, không ngừng mà sôi trào, bốn phía tất cả đều là “ô ô ô” nổi lên, tựa như khói trắng bốc lên.
– Tại sao có thể như vậy? Thế lực ngang nhau?
Một đám hải tộc đều là hoảng sợ mà nhìn, một kiếm kia của Lý Vân Tiêu kiếm uy, bọn họ cũng là cảm nhận được thật sự rõ ràng, đích thật là không thua kém Nghiễm Nhạc.