Toàn Tu hấp thu Bắc Minh Kháng Thiên, tựa hồ đối với bọn họ cũng không hứng thú, mà là bay thẳng đến bên cạnh ngân linh chủ nhân, cung kính hành lễ nói:
– Ngân linh đại nhân, ta đến trợ giúp ngài.
Ngân linh chủ nhân mặt không biểu tình, lạnh lùng ngưng mắt nhìn tiền phương.
Tử Lôi Thanh Hỏa từ trên trời giáng xuống, muốn đem toàn bộ biển rộng chưng khô, trực tiếp hướng tới trên người Đế Dạ ép đến.
Đế Dạ cuồng vọng không kềm chế được thần sắc thu vào, lộ ra một tia ngưng trọng, lẩm bẩm:
– Tử lôi sao?
Thế gian này lực lượng có thể làm cho hắn kiêng kỵ xác thực không nhiều lắm, nhưng Thượng Thanh Tử Phủ Diệt Thế Thần Lôi tuyệt đối là một trong thần thông hắn kiêng kỵ nhất.
– Hừm, bất quá là biến dị thành tử sắc mà thôi, chút lực lượng ấy muốn giết ta, kém đến xa!
Đế Dạ điên cuồng cười một tiếng, hai tay dấy lên hai luồng hỏa diễm tuyệt nhiên bất đồng, một đạo cực âm, hàn khí tận trời, một đạo cực dương, nóng cháy thiên lý.
Hai luồng hỏa diễm bỗng nhiên ở trước người hợp lại, toàn bộ thiên hải tùy theo rung động, dường như hai cực điên đảo, hải thiên đảo ngược
Một đoàn hỏa hoa trắng sáng ở trên song chưởng của Đế Dạ nhảy lên, ngọn lửa kia mắt thấy thình lình ở đó, nhưng thần thức vô luận như thế nào nhận biết, đều giống như trống không một vật.
Nhưng trong lòng toàn bộ cường giả đều dâng lên một cảm giác sợ hãi cực độ, phảng phất như ở dưới đoàn bạch hỏa kia, toàn bộ thế giới đều phải bị nó thôn phệ đi vào
Lý Vân Tiêu cũng là tâm trạng hoảng sợ, trước đó trên người Hồ Lô Tiểu Kim Cương bạch sắc tâm diễm cũng đã khiến người tâm kinh đảm hàn, trong tay Đế Dạ đoàn hỏa diễm này càng uy lực nhân, trực tiếp để linh hồn hắn sinh ra một sợ hãi.
– Ha ha ha ha hư vô chi hỏa, Băng Sát Tâm Diễm!